Giữa lòng Vịnh Ba Tư, có một hòn đảo đá vôi nhỏ bé chỉ dài vỏn vẹn 8 km, nhưng lại mang trên mình sức nặng của cả một quốc gia. Đảo Kharg không chỉ là một tiền đồn quân sự; nó là nhịp đập cuối cùng của nền kinh tế Iran. Và hiện tại, dưới mệnh lệnh của Tổng thống Donald Trump, nhịp đập đó đang bị bóp nghẹt bởi bàn tay sắt của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ.
Cơn ác mộng chưa hồi kết và bóng ma của "Operation Epic Fury"
Iran từng hy vọng rằng giai đoạn tồi tệ nhất đã qua đi. Sau những đợt không kích dữ dội của Mỹ nhắm vào các cơ sở quân sự, Tehran nỗ lực duy trì các vòi bơm dầu tại Kharg như một lời khẳng định về sự tồn tại. Nhưng đó là một sai lầm chết người trong việc đọc vị đối thủ. Tại Washington, Donald Trump không hài lòng với việc chỉ làm suy yếu; ông muốn "nghiền nát" – một từ ngữ mà vị Tổng thống đương nhiệm đã sử dụng với sự lạnh lùng đặc trưng vào ngày 20 tháng này khi tuyên bố: "Bạn không thể ngừng bắn khi bạn đang hoàn toàn nghiền nát đối phương."
Dòng tiền 46 tỷ USD từ dầu mỏ của Iran, với 95% đi qua Kharg, chính là mục tiêu của chiến dịch mang mật danh Operation Epic Fury. Đây không còn là những đòn "cảnh cáo" từ xa bằng tên lửa hành trình. Đây là sự chuẩn bị cho một chiến dịch thực địa quy mô nhất nhắm vào lãnh thổ Iran trong nhiều thập kỷ qua.
Gọng kìm Thủy quân lục chiến: Khi "Lính thủy đánh bộ" trở lại vai trò lịch sử
Trong khi các nhà ngoại giao vẫn đang đồn đoán về một khả năng đàm phán mong manh, thì trên biển, thép và hỏa lực đang nói thay lời nói. Nhóm tác chiến đổ bộ dẫn đầu bởi tàu USS Boxer, mang theo Đơn vị Viễn trinh Thủy quân lục chiến số 11 (11th MEU), đang rẽ sóng tiến về phía Đông. Họ không đi một mình. Tại Okinawa, Đơn vị số 31 đã lên đường.
Khi hai "quả đấm" này hội quân, hơn 4.000 lính Thủy quân lục chiến tinh nhuệ, được yểm trợ bởi "thần sấm" A-10 Warthog và trực thăng Apache, sẽ tạo thành một lực lượng đủ sức chiếm đóng và kiểm soát hoàn toàn đảo Kharg. Theo các nguồn tin quân sự từ Lầu Năm Góc, kịch bản này không còn nằm trên giấy. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham, một đồng minh thân cận của Tổng thống, đã công khai thúc giục: "Hãy chiếm đảo Kharg... kiểm soát nó và để chế độ này tự sụp đổ." Việc triển khai máy bay không người lái MQ-4C Triton để giám sát từng mét vuông của hòn đảo cho thấy Mỹ đã nắm giữ "thị giác chiến trường" tuyệt đối. Iran giờ đây giống như một đấu sĩ bị bịt mắt, đứng trong một căn phòng hẹp với một gã khổng lồ đang cầm rìu.
Cái bẫy của địa lý và nỗi sợ hãi của Tehran
Sự gần gũi của Kharg với bờ biển Iran (chỉ 32 km) vừa là lợi thế, vừa là cái bẫy chết người cho cả hai phía. Đối với Mỹ, việc giữ đảo đồng nghĩa với việc lọt vào tầm bắn của tên lửa ven biển Iran. Nhưng đối với Tehran, việc tấn công vào Kharg để đánh đuổi quân Mỹ cũng đồng nghĩa với việc họ phải tự tay phá hủy hệ thống đường ống dẫn dầu của chính mình – thứ duy nhất còn giúp họ mua được lương thực và duy trì lòng trung thành của quân đội.
Đó là một sự tê liệt chiến lược hoàn hảo. Nếu Iran phản ứng bằng cách phong tỏa Eo biển Hormuz, họ sẽ đối mặt với một liên minh quốc tế phẫn nộ vì giá dầu tăng vọt. Nếu họ im lặng nhìn Mỹ chiếm Kharg, họ mất sạch nguồn thu. Mất Kharg đồng nghĩa với việc mất 43,7 tỷ USD doanh thu hàng năm. Trong nền kinh tế chính trị, đó không phải là một con số; đó là sự sụp đổ của một chế độ.
Sự mơ hồ chiến lược: Bản sắc của chính quyền Trump 2.0
Tại Phòng Bầu dục, Donald Trump đang chơi một trò chơi tâm lý bậc thầy. Một ngày ông tuyên bố sẽ không gửi quân đi đâu cả, nhưng ngay lập tức thêm vào: "Nếu có, tôi chắc chắn sẽ không nói với các bạn." Sự mơ hồ này khiến Tehran không thể quyết định giữa việc xuống nước đàm phán hay tổng động viên chiến tranh.
Tuy nhiên, thực tế trên thực địa không biết nói dối. Việc Mỹ không chọn phương án "xóa sổ" Kharg bằng không kích mà thiên về hướng "chiếm đóng" hoặc "phong tỏa hải quân" cho thấy một mục tiêu sâu xa hơn: Biến Kharg thành một quân bài mặc cả trên bàn đàm phán toàn cầu. Washington không chỉ muốn Iran ngừng làm giàu uranium; họ muốn thiết lập một trật tự năng lượng mới, nơi Trung Quốc – quốc gia nhập khẩu 80% dầu từ Iran – phải phụ thuộc vào sự cho phép của Mỹ để duy trì hoạt động của các nhà máy tại Thượng Hải.
Tương lai nằm trên họng súng
Chúng ta đang đứng trước một ngưỡng cửa lịch sử. Nếu Đơn vị Viễn trinh số 11 và 31 thực sự đổ bộ, đảo Kharg sẽ trở thành một "Iwo Jima của thế kỷ 21". Đây không chỉ là một cuộc chiến giành đất; đó là cuộc chiến giành quyền kiểm soát huyết mạch của thế giới cũ để nuôi dưỡng một trật tự thế giới mới do Mỹ dẫn đầu.
Khi những chiếc trực thăng Apache đầu tiên xuất hiện trên đường chân trời của đảo Kharg, đó sẽ là tiếng chuông báo tử cho sự kháng cự của Tehran. Câu hỏi hiện tại không còn là "liệu Mỹ có làm hay không", mà là "khi nào Donald Trump sẽ ra lệnh bóp cò".
