Tại Washington, ánh đèn của Phòng Bầu dục có thể vẫn đang tỏa sáng trên những dòng tweet tự mãn về sự "vĩ đại" trở lại, nhưng tại Kuwait, Iraq và Qatar, thứ duy nhất còn sót lại của quyền lực Mỹ là những cột khói đen kịt và đống đổ nát của các hệ thống radar triệu đô. Chúng ta đang chứng kiến một sự kiện chưa từng có trong lịch sử quân sự hiện đại: Sự thoái lui hỗn loạn và nhục nhã của siêu cường duy nhất trên thế giới dưới sự điều hành của Tổng thống Donald Trump.
Trong vòng chưa đầy một tháng, 17 căn cứ quân sự Mỹ tại Trung Đông đã bị "xóa sổ" theo đúng nghĩa đen. Các báo cáo thực địa gửi về tòa soạn chúng tôi phác họa một viễn cảnh kinh hoàng: Căn cứ Ali al-Salem tan hoang, trụ sở Hạm đội 5 tại Bahrain bị tê liệt và Ali Al-Udeid — trung tâm chỉ huy không quân chiến lược — đã trở thành mục tiêu tập kích thường nhật. Hình ảnh những người lính Mỹ, thay vì hiên ngang trên các tháp canh, nay phải trú ẩn trong các khách sạn và văn phòng dân sự, cố gắng điều hành chiến tranh "từ xa" như những nhân viên văn phòng, là một sự sỉ nhục vào niềm tự hào của Lầu Năm Góc.
Nhưng đây không chỉ là một thất bại quân sự đơn thuần. Đây là một sự phản bội địa chính trị mang tính hệ thống.
Dữ liệu tình báo xác nhận rằng Vladimir Putin không còn đứng ngoài cuộc chiến của Trump chống lại Iran. Nga đã chính thức nhập cuộc, không phải bằng bộ binh, mà bằng thứ vũ khí rẻ tiền nhưng hiệu quả hơn gấp bội: dữ liệu vệ tinh, tọa độ mục tiêu và hàng ngàn máy bay không người lái (drone) cảm tử. Moscow đang sử dụng Iran như một lưỡi dao sắc lẹm để cắt đứt mọi huyết mạch của Mỹ tại vùng Vịnh. Những chuyến tàu vận tải qua biển Caspian, nối liền Nga và Iran, đang chuyển giao không ngừng nghỉ các linh kiện để lắp ráp "bầy sói drone" ngay tại các nhà máy mà Nga đã "nội địa hóa" từ công nghệ của Tehran.
Trong khi đó, Tổng thống Trump vẫn duy trì một thái độ mà các nhà quan sát chỉ có thể mô tả bằng cụm từ "kẻ phục tùng" (bootlicker) đối với Điện Kremlin. Việc gỡ bỏ lệnh trừng phạt dầu mỏ đối với Nga đã trực tiếp bơm hàng tỷ USD vào cỗ máy chiến tranh của Putin, cho phép ông ta rảnh tay tiếp sức cho Iran tiêu diệt chính binh sĩ Mỹ. Sự mâu thuẫn này không phải là một sai lầm ngẫu hứng; nó trông giống như một thỏa thuận ngầm để chia chác ảnh hưởng toàn cầu, nơi xương máu của lính Mỹ chỉ là những con số trên bàn tính của Jared Kushner và các đối tác Nga tại các cuộc họp kín.
Sự sụp đổ của các hệ thống phòng thủ "đắt đỏ nhưng lỗi thời" như Patriot và THAAD trước bầy đàn drone giá rẻ của Trung Quốc và Iran đã đặt dấu chấm hết cho kỷ nguyên thống trị của khí tài truyền thống. Trung Quốc, kẻ hưởng lợi thầm lặng nhất, đang ngồi nhìn Washington tự thiêu rụi uy tín của mình. Việc Trump rút quân khỏi Nhật Bản, Hàn Quốc và cắt giảm cam kết với Đài Loan đã tạo ra một khoảng trống quyền lực mà Bắc Kinh sẵn sàng lấp đầy chỉ trong một đêm.
Hệ lụy của sự bạc nhược này đã lan rộng tới mức các đồng minh truyền thống như Pháp đang ráo riết tổ chức các liên minh riêng biệt, tìm cách bảo vệ eo biển Hormuz mà không cần tới Mỹ. Thế giới không còn cười nhạo Washington; họ đang kinh hãi. Họ kinh hãi trước một nước Mỹ sẵn sàng dùng thuốc điều trị HIV để tống tiền khoáng sản của Zambia, một nước Mỹ quay lưng lại với những giá trị nhân đạo cơ bản nhất tại Liên Hợp Quốc, và một vị Tổng thống đang đẩy quân đội vào một cuộc tấn công đổ bộ lên đảo Kharg — một hành động được dự báo là sẽ dẫn đến một cuộc thảm sát quy mô lớn.
Hỗn loạn đã thực sự bắt đầu. Khi các trạm xăng tại Úc cạn kiệt vì khủng hoảng năng lượng và các binh sĩ Mỹ bị săn lùng trong chính những khách sạn họ đang ẩn náu, chúng ta phải đặt câu hỏi: Donald Trump đang bảo vệ nước Mỹ, hay đang dâng nộp thế giới cho một trật tự mới mà trong đó, Washington chỉ còn là một ký ức về một đế chế đã từng tồn tại?
Bình minh của năm 2026 không mang lại hy vọng. Nó mang lại tro tàn của một Pax Americana đã bị thiêu rụi bởi sự ngạo mạn và những toan tính cá nhân thấp hèn ngay từ bên trong Nhà Trắng.
