Bạn đã bao giờ nghĩ rằng một chiếc máy bay nắm bom có thể mang theo 100 tấn thuốc nổ và rồi thật sự thả xuống một quốc gia có dân số hơn 80 triệu người, trong khi bầu trời vẫn còn là biển lửa của tên lửa phòng không? Đó chính là điều đã xảy ra trong những giờ đầu của Chiến dịch Cơn Thịnh Nộ Khủng Khiếp – Operation Epic Fury – khi ba chiếc B-1B Lancer của Không quân Mỹ bay thẳng từ lãnh thổ Mỹ, vượt đại dương, tiếp nhiên liệu trên không hàng chục lần, rồi từ khoảng cách an toàn, thả hàng loạt bom dẫn đường và tên lửa hành trình vào các bộ não chỉ huy và bệ phóng tên lửa đạn đạo của Iran. Không phải là một câu chuyện viễn tưởng từ các video YouTube giật gân, mà là thực tế đang diễn ra trên bầu trời Trung Đông vào tháng 3 năm 2026, dưới sự chỉ huy của Tổng thống Donald Trump – người đã tuyên bố không có thương lượng nào trừ khi Tehran đầu hàng vô điều kiện.
Chiến dịch bắt đầu bằng những đợt tấn công chính xác từ B-2 Spirit tàng hình, những con dao phẫu thuật vô hình đã cắt đứt các trung tâm chỉ huy C2 – Command and Control – của Iran. Khi bộ não bị tê liệt, hệ thống phòng không đa tầng của Tehran rơi vào tình trạng mất phương hướng. Đó là lúc B-1B Lancer bước vào sân khấu như một chiếc búa đồ sộ. Mỗi chiếc B-1B có thể mang khoảng 33 tấn vũ khí, và trong một nhiệm vụ duy nhất, ba chiếc đã thả xuống khoảng 100 tấn thuốc nổ – con số không chỉ là thống kê, mà là thông điệp đanh thép: Mỹ không chỉ muốn làm suy yếu, mà muốn làm tê liệt hoàn toàn khả năng tấn công của Iran.
Chiến thuật Stand-off – tấn công từ khoảng cách xa – là chìa khóa. Không bay thẳng qua mục tiêu như thời chiến tranh Việt Nam, các phi công B-1B đã khai hỏa từ ngoài tầm bắn của hệ thống phòng không còn sót lại, sử dụng bom dẫn đường JDAM GBU-31 nặng 907 kg và tên lửa hành trình AGM-158 JASSM. Kết quả: các bãi phóng tên lửa đạn đạo, các trung tâm chỉ huy ở Isfahan và Tehrân bị biến thành những hố cháy khổng lồ, trong khi máy bay Mỹ đã rút lui an toàn trước khi Iran tìm thấy vị trí của chúng. Đây không phải là chiến tranh thông thường; đây là chiến tranh không gian ba chiều, nơi ưu thế công nghệ và sức mạnh hỏa lực được kết hợp để tạo ra hiệu ứng domino không thể dừng lại.
Tác động địa chính trị thì còn khủng khiếp hơn. Trước khi Epic Fury bùng nổ vào cuối tháng 2/2026, Iran đã phóng hơn 571 tên lửa đạn đạo và 1.391 UAV trong những ngày đầu xung đột, chủ yếu nhằm vào Israel và các căn cứ Mỹ trong vùng Vịnh. Nhưng chỉ sau vài ngày, con số đó sụt giảm thảm hại: 86% số vụ phóng tên lửa giảm so với ngày đầu, UAV giảm 73%. Viện Do Thái về An ninh Quốc gia Mỹ (JINSA) ước tính Iran đã mất 73% tên lửa tầm trung, 52% tầm ngắn và gần 75% bệ phóng. Đó không chỉ là con số; đó là sự sụp đổ của một học thuyết răn đe dựa trên tên lửa – thứ mà Tehran từng tự hào là "lá chắn bất khả xâm phạm".
Dưới thời Tổng thống Trump, Washington không che giấu mục tiêu: không chỉ phá hủy năng lực tên lửa và hạt nhân của Iran, mà còn ngăn chặn Tehran có khả năng tấn công Mỹ và đồng minh trong nhiều năm tới. Tuyên bố của ông Trump trên Truth Social – "không có thỏa thuận nào trừ khi Iran đầu hàng vô điều kiện" – không phải là lời hùng biện chính trị; nó là chỉ thị chiến lược. Khi Anh dưới thời Thủ tướng Keir Starmer ban đầu từ chối cho Mỹ sử dụng căn cứ RAF Fairford và Diego Garcia, Trump đã công khai chỉ trích gay gắt, gọi London là "đồng minh vĩ đại một thời". Nhưng sau khi Iran tấn công căn cứ Anh trên đảo Cyprus, Starmer buộc phải nhượng bộ. Kết quả: hàng loạt B-1B và B-52 đã hạ cánh tại Fairford, biến căn cứ này thành bàn đạp cho các đợt xuất kích liên tục, tăng tần suất tấn công gấp bội so với giai đoạn bay khứ hồi từ lục địa Mỹ.
Bầu trời Iran giờ đây gần như nằm dưới quyền kiểm soát của Mỹ. Hệ thống phòng không S-300, Bavar-373 từng được Tehran khoe khoang đã bị B-2 và F-35 xuyên thủng, để lại khoảng trống cho B-1B và B-52 hoạt động ở độ cao an toàn. Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, tuyên bố: "Công việc này mới chỉ bắt đầu". Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth thì hứa hẹn "ngày tấn công dữ dội nhất" vào ngày 10/3/2026, với hàng trăm mục tiêu bị đánh trúng chỉ trong 24 giờ. Đến nay, Mỹ tuyên bố đã tấn công hơn 5.500 mục tiêu, bao gồm 43 tàu chiến Iran – toàn bộ lớp Soleimani bị xóa sổ.
Nhưng Iran không đầu hàng. Tehran đang cố mở rộng chiến trường, phóng tên lửa và UAV vào các nước láng giềng vùng Vịnh, hy vọng kéo họ vào vòng xoáy. Chiến lược này có thể phản tác dụng: các quốc gia GCC như Ả Rập Xê Út, UAE không muốn bị cuốn vào, và nếu tiếp tục bị tấn công, họ có thể đáp trả trực tiếp. Trong khi đó, Mỹ đang chuẩn bị leo thang: thêm B-1B đổ bộ châu Âu, tàu sân bay di chuyển vào Vịnh Ba Tư, và lời đe dọa từ Trump về "đòn tấn công mạnh chưa từng có" nhắm vào các mục tiêu mới.
Câu hỏi lớn nhất lúc này: liệu Epic Fury có dừng lại ở việc phá hủy năng lực quân sự của Iran, hay sẽ đẩy tới thay đổi chế độ? Trump đã ám chỉ muốn "chọn lãnh đạo mới" cho Iran, nhưng lịch sử cho thấy thay đổi chế độ từ bên ngoài thường dẫn đến hỗn loạn kéo dài. Dù sao, với ưu thế không quân tuyệt đối và sự suy giảm thảm hại của kho vũ khí Iran, cán cân quyền lực đã nghiêng hẳn về Washington. Tehran có thể còn vài đợt phản công lẻ tẻ, nhưng khả năng duy trì chiến tranh quy mô lớn đang cạn kiệt nhanh chóng.
Và thế giới đang theo dõi, trong nỗi lo sợ rằng một sai lầm nhỏ có thể biến Trung Đông thành mồi lửa cho xung đột lớn hơn.
