Giữa bầu không khí đậm đặc mùi thuốc súng và những toan tính thực dụng kiểu doanh nhân tại Phòng Bầu dục, Trung Đông đang chứng kiến một cơn địa chấn địa chính trị chưa từng có. Không còn là những lời đe dọa suông trên mạng xã hội, Tổng thống Donald Trump đã hiện thực hóa học thuyết "Hòa bình thông qua sức mạnh" bằng một chiến dịch quân sự tàn khốc, đẩy chế độ Tehran vào tình thế ngặt nghèo nhất kể từ cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979.
Nhưng cái chết không chỉ đến từ bầu trời qua những trận "mưa lửa" của Chiến dịch Epic Fury. Nó đang âm ỉ cháy ngay trong lòng bộ máy quyền lực tối cao của Iran, nơi sự sinh tồn kinh tế đang buộc những kẻ thực tế nhất phải cân nhắc một lựa chọn không tưởng: Cầu cứu kẻ thù không đội trời chung.
Vết nứt trong "Bức tường thép" Tehran
Các báo cáo tình báo và dữ liệu thực địa mà chúng tôi thu thập được vẽ nên một bức tranh về sự tan rã từ bên trong. Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, người đang ngồi trên "đống lửa" của một nền kinh tế chỉ còn cách bờ vực sụp đổ chưa đầy bốn tuần lễ, đã công khai đối đầu với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC). Đây không đơn thuần là một cuộc tranh cãi chính trị; đó là cuộc chiến giành giật linh hồn của quốc gia giữa một phe muốn bảo vệ sự tồn vong của dân tộc và một phe muốn duy trì ý thức hệ bằng mọi giá.
Pezeshkian, trong những nỗ lực tuyệt vọng, đã phát đi tín hiệu cầu cứu Washington. Ông hiểu rằng, dưới "triều đại" thứ hai của Trump, các lệnh trừng phạt không còn là những rào cản hành chính – chúng là những sợi dây thừng đang thắt chặt cổ họng nền kinh tế Iran. Lời cảnh báo về một sự sụp đổ hoàn toàn trong vòng 30 ngày nếu không có thỏa thuận ngừng bắn không phải là lời đe dọa; đó là một bản cáo trạng dành cho sự hiếu chiến của IRGC.
Trong khi IRGC, dưới sự chỉ huy của Abbas Nilforoushan, đổ lỗi cho những yếu kém trong cải cách cơ cấu, thì thực tế trên chiến trường lại nói lên một ngôn ngữ khác: Ngôn ngữ của sự áp đảo tuyệt đối.
Epic Fury: Khi bầu trời thuộc về Washington
Chiến dịch Epic Fury không phải là một cuộc không kích đơn lẻ. Đó là một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Với hơn 11.000 mục tiêu bị tấn công chỉ trong một thời gian ngắn, Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (CENTCOM) đã thực hiện một cuộc phẫu thuật quân sự quy mô lớn chưa từng có. Từ những chiếc B-2 Spirit tàng hình lẻn qua lưới lửa phòng không cho đến dàn tiêm kích F-22 và F-35 làm chủ không phận, Mỹ đã chứng minh rằng: Trong kỷ nguyên của Trump, "phản ứng tương xứng" đã được thay thế bằng "hủy diệt áp đảo".
Hơn 150 phương tiện hải quân của Iran đã biến thành những đống sắt vụn dưới đáy biển. Các cơ sở sản xuất tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái – niềm tự hào của Tehran – giờ đây chỉ còn là những bãi tàn tích bốc khói. Washington không chỉ muốn ngăn chặn; họ muốn triệt tiêu hoàn toàn khả năng phản kháng của Iran trên mọi mặt trận.
"Thành phố tên lửa" và đòn tử huyệt giản đơn đến kinh ngạc
Trong nhiều thập kỷ, Iran đã rêu rao về các "Thành phố tên lửa" nằm sâu hàng trăm mét dưới lòng đất, được cho là bất khả xâm phạm trước mọi loại bom xuyên thông thường. Tuy nhiên, các kiến trúc sư quân sự của Trump đã tìm thấy gót chân Achilles của "người khổng lồ" này bằng một tư duy chiến thuật đơn giản đến mức thiên tài: Thay vì cố gắng phá hủy những ngọn núi đá, họ chỉ cần khóa chặt cánh cửa ra vào.
Việc rải các loại mìn chống tăng BLU-91/B tích hợp cảm biến từ trường ngay tại các cửa hang đã biến những kho vũ khí khổng lồ của Iran thành những nấm mồ tự thân. Xe phóng không thể ra ngoài, và việc gỡ mìn là nhiệm vụ tự sát. Những bức ảnh từ vùng ngoại ô Shiraz là minh chứng rõ nét nhất: Những vũ khí tối tân nhất của Tehran giờ đây đang "chết kẹt" trong lòng đất, hoàn toàn vô dụng trước một giải pháp kỹ thuật có chi phí chỉ bằng một phần nhỏ giá trị của một quả tên lửa hành trình.
Mặt trận eo biển Hormuz: Canh bạc cuối cùng của kẻ cùng đường
Khi sức mạnh quân sự bị tê liệt, Iran đã chọn quân bài kinh tế làm nỗ lực phản kháng cuối cùng. Việc tuyên bố thu phí tại eo biển Hormuz – nơi trung chuyển 20% lượng dầu mỏ toàn cầu – là một hành vi "hải tặc hóa" luật pháp quốc tế. Việc đòi thu phí lên tới 2 triệu USD mỗi chuyến tàu bằng đồng Nhân dân tệ không chỉ là nỗ lực cứu vãn ngân sách, mà còn là một nỗ lực lôi kéo các cường quốc khác vào vòng xoáy xung đột.
Nhưng đây là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm. Việc thanh toán cho IRGC – một tổ chức bị Mỹ liệt vào danh sách khủng bố – là "án tử" về pháp lý cho bất kỳ công ty vận tải nào. Tehran đang cố gắng xây dựng một đòn bẩy địa chính trị mới, nhưng họ quên mất rằng đối thủ của họ tại Washington là một người vốn không bao giờ chấp nhận bị tống tiền trên bàn đàm phán kinh tế.
Ngoại giao trong bóng tối của hỏa lực
Giữa lúc lửa khói bao trùm, Pakistan đang nổi lên như một nhịp cầu mong manh. Cuộc hội đàm giữa Thủ tướng Shehbaz Sharif và Tổng thống Pezeshkian, cùng đề xuất hòa bình 15 điểm từ Washington, cho thấy một tia sáng nhỏ nhoi cuối đường hầm. Tuy nhiên, dưới thời Donald Trump, hòa bình không bao giờ là sự nhượng bộ. Nó là sự đầu hàng có điều kiện.
Trung Đông đang đứng trước một trật tự mới. Một trật tự mà ở đó, các thế lực thần quyền phải lựa chọn giữa việc thay đổi để tồn tại hoặc bị nghiền nát dưới bánh xe của một siêu cường đang khát khao khẳng định lại vị thế bá chủ. Tiếng gầm của động cơ máy bay Mỹ trên bầu trời Tehran không chỉ là âm thanh của chiến tranh; đó là tiếng chuông báo tử cho một kỷ nguyên cũ và sự khởi đầu của một thực tại khắc nghiệt, nơi sức mạnh cứng là thước đo duy nhất của công lý.
