Hàng loạt vận tải cơ C-17 của Mỹ bất ngờ tập kết tại Anh và Trung Đông. Phân tích kịch bản Iron Strike và dấu hiệu cho thấy Iran có thể là mục tiêu...
Sự kiện lực lượng đặc nhiệm Hoa Kỳ thực hiện chiến dịch chớp nhoáng đưa Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro về New York đã tạo ra một cơn địa chấn thực sự trên bàn cờ chính trị thế giới. Không chỉ là một đòn giáng mạnh vào các thể chế đối nghịch, hành động này còn gửi đi một thông điệp đanh thép từ Washington: Không có bất kỳ "vùng cấm" nào khi bộ máy quân sự Mỹ đã quyết định ra tay. Trong khi dư luận quốc tế chưa hết bàng hoàng về diễn biến tại Caracas, mọi ánh mắt hiện đang đổ dồn về Trung Đông, nơi những dấu hiệu bất thường từ quân đội Mỹ và tình hình nội bộ Iran đang báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Liệu Tehran có phải là quân cờ domino tiếp theo sụp đổ sau Venezuela?
Điểm nóng thu hút sự chú ý đặc biệt của giới quan sát quân sự trong những ngày qua là căn cứ không quân Hoàng gia Fairford RAF Fairford tại hạt Gloucestershire, Vương quốc Anh. Các dữ liệu theo dõi hàng không và báo cáo từ truyền thông Anh xác nhận sự xuất hiện đột ngột của ít nhất 10 máy bay vận tải hạng nặng C-17A Globemaster III. Đây không phải là một cuộc điều chuyển khí tài thông thường. Kết quả điều tra nguồn gốc các chuyến bay cho thấy, phần lớn số máy bay này xuất phát từ sân bay Hunter Army tại Savannah, Georgia. Đây là đại bản doanh của Trung đoàn Biệt kích số 75 75th Ranger Regiment danh tiếng. Song song đó, các đơn vị từ sân bay quân sự tại Fort Campbell, Kentucky - nơi đóng quân của Sư đoàn Dù 101 và đặc biệt là Trung đoàn Không quân Đặc nhiệm 160 160th SOAR - cũng được ghi nhận tham gia vào đợt huy động này.
Sự hiện diện của Trung đoàn 160, đơn vị chuyên trách vận chuyển và hỗ trợ các lực lượng đặc nhiệm trong những nhiệm vụ rủi ro cao nhất, đặt ra những nghi vấn lớn. Anh Quốc từ lâu đã đóng vai trò là trạm trung chuyển chiến lược cho các hoạt động quân sự của Mỹ tại Châu Âu và Trung Đông. Việc tập kết một lượng lớn máy bay vận tải hạng nặng cùng các đơn vị tinh nhuệ tại đây chỉ có thể dẫn đến hai giả thuyết. Một là hoạt động tái trang bị khí tài sau chiến dịch Venezuela. Hai là, và khả năng này được đánh giá cao hơn, Lầu Năm Góc đang chuẩn bị cho một chiến dịch quy mô lớn tiếp theo, đã được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Nhìn lại chuỗi hành động quân sự dưới thời Tổng thống Trump, một mô hình chiến thuật rõ ràng đã được thiết lập: Triển khai lực lượng thần tốc, giữ im lặng tuyệt đối, thực hiện đòn đánh bất ngờ mang tính hủy diệt hoặc vô hiệu hóa mục tiêu đầu não, và cuối cùng là rút lui nhanh chóng để tránh sa lầy. Chiến dịch "Búa Đêm" nhắm vào cơ sở hạt nhân hay cuộc đột kích bắt giữ Maduro đều tuân thủ nghiêm ngặt quy trình này. Do đó, việc các căn cứ tại Anh nhộn nhịp máy bay vận tải C-17 rất có thể là bước chuẩn bị hậu cần cho một kịch bản tương tự nhắm vào Iran, nơi căng thẳng đang leo thang tột độ.
Phản ứng từ phía Tehran trước những biến động này mang đầy màu sắc lo âu. Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei đã đưa ra những tuyên bố cứng rắn, khẳng định sẽ không để Mỹ can thiệp như tại Venezuela. Tuy nhiên, giới phân tích tâm lý chính trị cho rằng, những lời lẽ đanh thép này thực chất là lớp vỏ bọc cho sự hoảng loạn bên trong. Elizabeth Tsurkov, một chuyên gia về các vấn đề Iran, đã thẳng thắn chỉ ra trên mạng xã hội X rằng hệ thống an ninh của Iran đã bị Israel thâm nhập sâu sắc. Từ việc xây dựng nhà máy drone ngay gần Tehran, tuyển mộ nhân sự địa phương, cho đến buôn lậu tên lửa chính xác, Iran đều không thể ngăn chặn. Nếu Israel có thể làm được điều đó, thì năng lực của Hoa Kỳ còn vượt trội hơn gấp bội. Ngay cả tỷ phú Elon Musk cũng công khai chế giễu tuyên bố của Khamenei là "mơ hão", đồng thời cộng đồng mạng Iran liên tục kêu gọi kích hoạt Starlink để phá vỡ tường lửa Internet, cho thấy sự bất mãn trong lòng xã hội Iran đã lên đến đỉnh điểm.
Bên cạnh việc tập kết tại Anh, các nguồn tin tình báo mở còn ghi nhận một lượng lớn máy bay quân sự Mỹ bay thẳng đến khu vực Trung Đông và căn cứ Ramstein tại Đức. Diễn biến này gợi nhớ lại quá trình chuẩn bị cho các chiến dịch quân sự lớn trong quá khứ, điển hình là giai đoạn tháng 6 năm 2015. Ưu thế tuyệt đối về không quân của Mỹ đang được thiết lập để sẵn sàng hỗ trợ cho bất kỳ động thái nào từ đồng minh Israel.
Tại Tel Aviv, không khí chuẩn bị chiến tranh cũng đang nóng hơn bao giờ hết. Cựu Thủ tướng Israel Naftali Bennett đã đăng tải hình ảnh đồng hồ cát lật ngược với dòng trạng thái "Đã đến lúc", một tín hiệu ngầm báo hiệu giờ G đang đến gần. Các nguồn tin rò rỉ xác nhận nội các Israel đã phê duyệt kế hoạch tác chiến mang tên "Iron Strike" Cú Đánh Thép. Đây không phải là một cuộc đụng độ biên giới thông thường, mà được dự báo là một cuộc đối đầu trực diện nhằm triệt tiêu các mối đe dọa từ Tehran. Tổng thống Trump và tân Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth cũng liên tục đưa ra các cảnh báo đanh thép: Nếu Iran đàn áp người biểu tình, súng của Mỹ đã lên đạn.
Tình thế của Lãnh tụ Khamenei hiện tại được ví như "ngàn cân treo sợi tóc". Trong nước, làn sóng biểu tình lan rộng ra hơn 100 thành phố. Người dân không chỉ hô vang khẩu hiệu chống đối mà còn trực tiếp đụng độ với lực lượng an ninh, đốt phá các cơ sở quân sự và kêu gọi khôi phục chế độ quân chủ. Đáng chú ý, sự rạn nứt đã xuất hiện ngay trong lòng chế độ khi một số giáo sĩ dòng Shia và thành viên lực lượng vũ trang bắt đầu kêu gọi đứng về phía nhân dân. Sự sụp đổ kinh tế cùng với áp lực ngoại giao đang đẩy chính quyền Tehran vào thế chân tường.
Nhìn rộng ra bức tranh địa chính trị, sự kiện này cũng là một đòn giáng mạnh vào ảnh hưởng của Bắc Kinh. Trung Quốc, với cam kết đầu tư 400 tỷ USD và hiệp định hợp tác 25 năm với Iran, đang đứng trước nguy cơ mất đi một mắt xích quan trọng nữa trong chuỗi liên minh của mình. Sau sự sụp đổ của các đồng minh thân cận tại nhiều nơi, việc mất thêm Iran sẽ khiến tham vọng "Vành đai và Con đường" tại Trung Đông gặp trở ngại lớn. Chủ tịch Tập Cận Bình có lý do để lo lắng khi chứng kiến các đối tác chiến lược lần lượt ngã ngựa trước sức mạnh mềm và cứng của phương Tây. Bài học từ Maduro cho thấy, ngay cả những biện pháp bảo vệ cẩn mật nhất cũng có thể bị xuyên thủng bởi sự phản bội từ bên trong và mạng lưới tình báo dày đặc của đối phương.
Từ Caracas đến Tehran, một trật tự mới đang được thiết lập dựa trên sức mạnh quân sự áp đảo và khả năng tình báo vượt trội. Những chuyến bay C-17 âm thầm trong đêm, những lời cảnh báo công khai từ Washington và sự sục sôi trên đường phố Iran đang hội tụ lại thành một cơn bão hoàn hảo. Lịch sử Trung Đông có thể sắp sang trang, và lần này, kịch bản sẽ không còn là những cuộc chiến kéo dài dai dẳng, mà có thể là những đòn đánh định đoạt số phận của cả một thể chế trong chớp mắt.
