Trung Quốc nhìn về Siberia, không phải Đài Loan: một tính toán chiến lược táo bạo

Trung Quốc nhìn về Siberia, không phải Đài Loan: một tính toán chiến lược táo bạo

Trong bối cảnh địa chính trị toàn cầu đang sôi sục, khi các cường quốc thi nhau định vị lợi ích chiến lược, một giả thuyết táo bạo nhưng đáng chú ý đang nổi lên: Trung Quốc, thay vì nhắm đến Đài Loan như nhiều người dự đoán, có thể đang âm thầm hướng ánh mắt về phía Siberia rộng lớn của Nga. Lập luận này không chỉ thách thức những giả định quen thuộc về tham vọng bành trướng của Bắc Kinh mà còn đặt ra câu hỏi về sự dịch chuyển quyền lực trong khu vực Á-Âu, nơi các liên minh đang lung lay và tài nguyên trở thành trung tâm của mọi toan tính. Với sự quyết đoán ngày càng tăng của Trung Quốc và những điểm yếu lộ rõ trong liên minh Nga-Trung, viễn cảnh Bắc Kinh chuyển hướng sang Siberia không chỉ là một khả năng mà còn là một chiến lược đầy toan tính, ẩn chứa những hệ lụy sâu sắc đối với trật tự thế giới.

Siberia, vùng đất chiếm hơn 75% diện tích nước Nga, là kho tài nguyên khổng lồ: dầu mỏ, khí đốt, kim loại quý và đất hiếm – những thứ mà nền kinh tế Trung Quốc phụ thuộc để duy trì đà tăng trưởng và tham vọng công nghệ. Trong khi đó, Đài Loan, dù là một điểm nóng địa chính trị, lại mang giá trị biểu tượng nhiều hơn thực dụng. Một cuộc xâm lược Đài Loan sẽ đẩy Trung Quốc vào một cuộc đối đầu trực diện với Hoa Kỳ và các đồng minh, với cái giá là cấm vận kinh tế, cô lập ngoại giao và nguy cơ chiến tranh toàn diện. Ngược lại, Siberia, với dân số thưa thớt, biên giới lỏng lẻo và sự phụ thuộc ngày càng lớn của Nga vào Trung Quốc, lại là một mục tiêu ít rủi ro hơn nhưng mang lại lợi ích chiến lược vượt trội.

Hãy nhìn vào thực tế: Nga, dù vẫn là một cường quốc quân sự, đang suy yếu. Chiến tranh ở Ukraine đã làm cạn kiệt nguồn lực của Moscow, cả về kinh tế lẫn quân sự. Tổng thống Vladimir Putin, trong nỗ lực duy trì quyền lực, ngày càng lệ thuộc vào Bắc Kinh như một đối tác kinh tế và chính trị. Trung Quốc hiện là thị trường lớn nhất cho dầu mỏ và khí đốt của Nga, đặc biệt sau khi các lệnh trừng phạt từ phương Tây làm tê liệt khả năng xuất khẩu của Moscow sang châu Âu. Dòng chảy thương mại này không cân bằng: Nga cần Trung Quốc nhiều hơn Trung Quốc cần Nga. Trong khi đó, Siberia – với biên giới dài hơn 4.000 km giáp Trung Quốc – gần như là một vùng đất không được bảo vệ. Dân số của Siberia chỉ khoảng 38 triệu người, phần lớn tập trung ở vài thành phố, để lại những dải đất rộng lớn gần như vô chủ. Lực lượng quân sự Nga tại khu vực này mỏng manh, phần lớn đã bị điều động sang Ukraine hoặc các mặt trận khác.

Trung Quốc, với dân số 1,4 tỷ người và nhu cầu tài nguyên không ngừng gia tăng, đang đối mặt với áp lực nội tại. Các tỉnh Đông Bắc Trung Quốc, giáp Siberia, đã chứng kiến sự gia tăng dân số và hoạt động kinh tế, tạo ra một áp lực tự nhiên hướng về phía Bắc. Trong những năm gần đây, Bắc Kinh đã đầu tư mạnh vào cơ sở hạ tầng dọc biên giới, từ đường sắt cao tốc đến các khu kinh tế đặc biệt, tạo nền tảng cho sự hiện diện lâu dài. Các công ty Trung Quốc cũng đã thuê hàng triệu hecta đất nông nghiệp ở Viễn Đông Nga, một dấu hiệu cho thấy sự thâm nhập kinh tế đang diễn ra âm thầm nhưng quyết liệt. Đây không chỉ là câu chuyện kinh tế mà còn là sự chuẩn bị chiến lược. Khi Nga suy yếu, Trung Quốc có thể dễ dàng biến sự hiện diện kinh tế này thành quyền kiểm soát thực tế, không cần đến một cuộc chiến tranh toàn diện.

Hãy so sánh điều này với viễn cảnh xâm lược Đài Loan. Một chiến dịch quân sự tại eo biển Đài Loan sẽ đòi hỏi Trung Quốc phải vượt qua những thách thức khổng lồ: một lực lượng hải quân phải đối mặt với hạm đội Mỹ, Nhật Bản và các đồng minh; một cuộc đổ bộ đầy rủi ro qua eo biển rộng 180 km; và nguy cơ bị thế giới cô lập khi tấn công một nền dân chủ được quốc tế công nhận. Dù Chủ tịch Tập Cận Bình liên tục nhấn mạnh “thống nhất” với Đài Loan là mục tiêu không thể lay chuyển, nhưng thực tế, cái giá của một cuộc chiến như vậy có thể làm lung lay chính quyền của ông. Các cuộc tập trận gần đây của Quân Giải phóng PLA cho thấy Bắc Kinh vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc xâm lược quy mô lớn, đặc biệt khi Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đang thể hiện lập trường cứng rắn hơn bao giờ hết đối với Trung Quốc. Trump, với chính sách “Nước Mỹ trên hết”, đã nhiều lần tuyên bố sẽ bảo vệ các đồng minh như Đài Loan bằng mọi giá, đồng thời áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế khắc nghiệt lên Bắc Kinh. Một cuộc chiến tranh ở Đài Loan sẽ là tự sát kinh tế đối với Trung Quốc, nơi nền kinh tế đang chật vật với nợ công, bất ổn bất động sản và sự suy giảm niềm tin từ các nhà đầu tư quốc tế.

Ngược lại, Siberia là một con mồi dễ dàng hơn nhiều. Một kịch bản khả dĩ là Trung Quốc sẽ không cần sử dụng quân sự trực tiếp. Thay vào đó, Bắc Kinh có thể tận dụng sự phụ thuộc kinh tế của Nga để ép Moscow nhượng bộ quyền kiểm soát các khu vực giàu tài nguyên ở Siberia. Các thỏa thuận “hợp tác” trá hình, như thuê đất dài hạn hoặc khai thác tài nguyên chung, có thể là bước đệm để Trung Quốc từng bước thiết lập quyền lực thực tế. Nếu Nga tiếp tục suy yếu, đặc biệt trong trường hợp xung đột Ukraine kéo dài hoặc nội bộ Kremlin bất ổn, Trung Quốc có thể tận dụng thời cơ để áp đặt sự hiện diện quân sự dưới danh nghĩa “bảo vệ lợi ích chung”. Một kịch bản như vậy sẽ ít gây phản ứng từ cộng đồng quốc tế hơn so với một cuộc xâm lược Đài Loan, bởi Siberia, dù rộng lớn, lại không có giá trị biểu tượng hay sự bảo vệ quốc tế rõ ràng.

Lịch sử cũng ủng hộ giả thuyết này. Trong thế kỷ 19, Nga đã từng chiếm đóng các vùng lãnh thổ rộng lớn từ Trung Quốc thông qua các hiệp ước bất bình đẳng như Hiệp ước Aigun (1858) và Hiệp ước Bắc Kinh (1860). Những ký ức này vẫn còn in đậm trong tâm thức của giới lãnh đạo Trung Quốc, những người thường xuyên nhấn mạnh “thế kỷ nhục nhã” trong các bài phát biểu chính thức. Việc giành lại ảnh hưởng ở Siberia có thể được Bắc Kinh xem là một cách để “khôi phục công lý lịch sử”, đồng thời củng cố vị thế của Tập Cận Bình như một lãnh đạo mạnh mẽ, đưa Trung Quốc trở lại vị trí trung tâm của thế giới.

Hơn nữa, Siberia mang lại lợi ích chiến lược dài hạn mà Đài Loan không thể sánh được. Kiểm soát Siberia sẽ giúp Trung Quốc đảm bảo nguồn cung tài nguyên ổn định, giảm sự phụ thuộc vào các tuyến vận chuyển qua Ấn Độ Dương – nơi dễ bị Mỹ và đồng minh phong tỏa trong trường hợp xung đột. Siberia cũng là cửa ngõ để Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng sang Bắc Cực, nơi các tuyến hàng hải mới đang mở ra do băng tan, hứa hẹn trở thành chiến trường địa chính trị mới. Trong khi đó, Đài Loan, dù là trung tâm sản xuất chip bán dẫn, lại không mang lại lợi ích tài nguyên trực tiếp và sẽ khiến Trung Quốc phải trả giá đắt về mặt ngoại giao và kinh tế.


Tất nhiên, kịch bản này không phải không có rủi ro. Nga, dù suy yếu, vẫn sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới và một Putin tuyệt vọng có thể phản ứng mạnh mẽ nếu cảm thấy bị đe dọa. Tuy nhiên, sự phụ thuộc kinh tế ngày càng lớn vào Trung Quốc có thể làm dịu đi những phản ứng này. Bắc Kinh, với phong cách ngoại giao “con sói chiến binh” và chiến lược “vùng xám”, có thể sẽ chọn cách tiếp cận từ từ, tránh xung đột trực diện nhưng vẫn đạt được mục tiêu. Trong khi đó, cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ, có thể sẽ do dự can thiệp vào một cuộc tranh chấp giữa hai cường quốc độc tài, đặc biệt khi Tổng thống Trump đã nhiều lần bày tỏ sự hoài nghi về việc can dự vào các xung đột nước ngoài.

Siberia, với sự rộng lớn, giàu có và yếu ớt, đang trở thành một cám dỗ không thể cưỡng lại đối với Trung Quốc. Trong khi thế giới vẫn tập trung vào eo biển Đài Loan, Bắc Kinh có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một bước đi táo bạo hơn nhiều, nơi mà lợi ích chiến lược vượt xa rủi ro. Khi các liên minh toàn cầu tiếp tục dịch chuyển và Nga ngày càng suy yếu, câu hỏi không còn là liệu Trung Quốc sẽ hành động, mà là khi nào.