Trận chiến ngầm ở Biển Đông: ASEAN đứng lên, Trung Quốc bị cô lập.

Trận chiến ngầm ở Biển Đông: ASEAN đứng lên, Trung Quốc bị cô lập.

Trên vùng biển Đông, nơi những con sóng tưởng chừng yên bình che giấu một cuộc chiến ngầm khốc liệt, Trung Quốc đang tung ra những đòn đánh không cần súng đạn, không cần tàu chiến, nhưng nguy hiểm không kém. Đó là cuộc chiến nhận thức, nơi học thuật bị thao túng, bản đồ được vẽ lại, và sự thật bị bóp méo bởi những chiến dịch truyền thông được biên tập kỹ lưỡng. Trong bối cảnh đó, ASEAN, với sự kiên định ngày càng rõ nét, đang dựng lên một mặt trận phản công toàn diện, khiến Bắc Kinh rơi vào thế cô lập chưa từng thấy. Đây không chỉ là câu chuyện về một vùng biển, mà là cuộc chiến vì sự thật, chủ quyền và trật tự quốc tế.

Hãy tưởng tượng một chiến trường không có khói súng, không có tiếng nổ, nhưng mỗi bài viết học thuật, mỗi hội thảo quốc tế, mỗi bản đồ số đều là một vũ khí sắc bén. Từ sau thất bại pháp lý cay đắng tại Tòa Trọng tài Quốc tế (PCA) năm 2016, khi yêu sách đường chín đoạn bị bác bỏ hoàn toàn, Trung Quốc đã không chọn cách lùi bước. Thay vào đó, Bắc Kinh xoay trục, chuyển từ đối đầu quân sự sang một chiến lược tinh vi hơn: chiến tranh nhận thức. Họ tài trợ cho các học giả quốc tế, xây dựng mạng lưới nghiên cứu toàn cầu, tổ chức các hội thảo mang danh khách quan nhưng thực chất được kiểm duyệt chặt chẽ. Những cơ quan như SCSPI hay CBOS xuất bản các báo cáo tiếng Anh, mời gọi học giả từ châu Phi, Mỹ Latinh, và Đông Nam Á, tất cả nhằm phục vụ một mục tiêu duy nhất: hợp pháp hóa yêu sách phi pháp, gieo rắc hoài nghi vào cộng đồng quốc tế, và làm lung lay sự đoàn kết của ASEAN.

Chiến lược này không hề ngẫu nhiên. Bắc Kinh sử dụng các kênh truyền thông như China Daily, Global Times, hay CGTN để phát hành những bài viết được thiết kế công phu, nhấn mạnh các lập luận pháp lý có lợi cho họ. Họ tận dụng các diễn đàn quốc tế như Liên Hợp Quốc hay Hội nghị Biển Đông để trình bày những tài liệu được lựa chọn cẩn thận, làm mờ ranh giới giữa nghiên cứu học thuật và tuyên truyền chính trị. Kết quả là một bộ phận công chúng và giới học giả quốc tế bắt đầu hoang mang, không thể phân định đâu là sự thật, đâu là sản phẩm được dàn dựng. Trong khi đó, các quốc gia ASEAN nhỏ hơn, như Campuchia, Lào hay Myanmar, chọn im lặng, không công khai ủng hộ phán quyết PCA, tạo cơ hội cho Trung Quốc biến sự im lặng đó thành sự chấp nhận ngầm.

Nhưng Bắc Kinh không chỉ dừng lại ở học thuật hay truyền thông. Họ triển khai một chiến lược ba hướng đầy toan tính: chiến tranh thông tin, chiến tranh pháp lý, và hiện diện thực địa. Trong tuần giữa tháng 7 năm 2025, Trung Quốc tổ chức tập trận quy mô lớn tại phía nam quần đảo Hoàng Sa, điều động tàu sân bay Sơn Đông cùng ít nhất bốn khu trục hạm Type 052D. Họ tăng cường hiện diện bán vũ trang, từ tàu khảo sát đến dân binh biển, quanh các khu vực tranh chấp như bãi Tư Chính và Scarborough. Đáng chú ý, họ còn tung ra một bản đồ số tương tác, tích hợp dữ liệu pháp lý và bình luận học thuật, như một vũ khí nhận thức nhằm vào cộng đồng tri thức toàn cầu. Đây là một đòn đánh nguy hiểm, nhắm đến việc định hình nhận thức rằng yêu sách của Trung Quốc là "hợp lý" và "không thể tranh cãi".

Tuy nhiên, thế giới không đứng yên. Các học giả độc lập như Bill Hayton và James Kraska đã không ngần ngại vạch trần những lập luận sai lệch của Bắc Kinh. Các tổ chức nghiên cứu như AMTI thuộc Trung tâm CSIS đưa ra bằng chứng vệ tinh, phơi bày hành vi quân sự hóa đảo nhân tạo của Trung Quốc, đập tan mọi luận điệu học thuật thiếu căn cứ. Quan trọng hơn, cộng đồng quốc tế, dẫn đầu là Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc và Liên minh châu Âu, đã nhất loạt bác bỏ tính hợp pháp của đường chín đoạn, tái khẳng định lập trường bảo vệ tự do hàng hải. Chính sự phản kháng này đang đẩy Trung Quốc vào thế cô lập, khi ngay cả danh tiếng học thuật của họ cũng bị hủy hoại bởi các cáo buộc đạo văn và chỉnh sửa mang tính định hướng chính trị.

Trong bối cảnh đó, ASEAN đang cho thấy những dấu hiệu phản công mạnh mẽ. Dù chưa thể thống nhất hoàn toàn, các quốc gia như Việt Nam, Philippines, và Malaysia đang nỗ lực xây dựng một mặt trận pháp lý và ngoại giao để đối phó với Bắc Kinh. Việt Nam, với hiệp định phân định vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) với Indonesia, đã gửi một thông điệp rõ ràng: chủ quyền quốc gia không thể bị xâm phạm. Philippines, dưới sự dẫn dắt của Bộ trưởng Quốc phòng, công khai kêu gọi một lực lượng răn đe đáng tin cậy, với sự hỗ trợ từ Mỹ, Nhật Bản, Úc, Canada và Pháp. Malaysia, trong vai trò Chủ tịch ASEAN 2025, dù duy trì quan hệ kinh tế với Trung Quốc, vẫn kiên quyết khai thác dầu khí tại các vùng biển tranh chấp, thể hiện lập trường vừa mềm dẻo vừa cứng rắn.

Nhưng thách thức lớn nhất của ASEAN vẫn là sự chia rẽ nội bộ. Trong khi Việt Nam, Philippines và Malaysia chọn cách đối đầu mềm dẻo, các nước như Campuchia, Lào và Myanmar lại rơi vào quỹ đạo kinh tế của Bắc Kinh, trở thành những "điểm mù chiến lược" trong khu vực. Trung Quốc tận dụng sự phân hóa này, đàm phán song phương với từng quốc gia, đưa ra các thỏa thuận riêng để chia rẽ sức mạnh tập thể của ASEAN. Chiến lược "cây gậy và củ cà rốt" được áp dụng tinh vi: Philippines từng hứng chịu lệnh cấm xuất khẩu chuối, Việt Nam đối mặt với các biện pháp kiểm tra hải quan khắc nghiệt, trong khi Campuchia và Lào nhận viện trợ kinh tế dồi dào từ Bắc Kinh.

Dù vậy, thế cô lập của Trung Quốc đang ngày càng rõ rệt. Không một cường quốc nào công nhận đường chín đoạn. Các hành động quân sự hóa, từ xây đảo nhân tạo đến triển khai tên lửa, đều bị xem là vi phạm luật quốc tế. Trong khi Mỹ và đồng minh duy trì các hoạt động tuần tra tự do hàng hải (FONOPs) minh bạch và tuân thủ UNCLOS, Trung Quốc lại che giấu mục tiêu quân sự hóa, khiến họ mất đi tính chính danh. Hoa Kỳ, dù bị Bắc Kinh cáo buộc can thiệp, vẫn giữ vững vai trò bảo vệ trật tự quốc tế, với sự ủng hộ ngầm từ nhiều quốc gia ASEAN. Các cuộc tuần tra chung, các dự án hợp tác an ninh với Đài Loan, và các căn cứ sửa chữa tàu tại Philippines là minh chứng cho quyết tâm của Washington và đồng minh trong việc kiềm chế tham vọng của Bắc Kinh.

Cuộc chiến ở Biển Đông không chỉ là tranh chấp lãnh thổ, mà là một bài kiểm tra về khả năng duy trì luật chơi toàn cầu. Trung Quốc, với chiến lược vùng xám và tham vọng bá quyền, đang tự đẩy mình vào thế bị động. Mỗi hành động hung hăng của họ, từ tập trận đến cưỡng ép ngư dân, đều bị cộng đồng quốc tế lên án. Mỗi bài viết học thuật bị vạch trần đều làm xói mòn uy tín của Bắc Kinh. Trong khi đó, ASEAN, dù còn lúng túng, đang dần tìm thấy tiếng nói chung. Các cuộc tập trận đa quốc gia như CODEX 2025, với sự tham gia của 38 quốc gia, là minh chứng cho một khu vực không còn cam chịu sự thao túng.

Biển Đông không chỉ là vùng biển chiến lược, mà còn là huyết mạch của thương mại toàn cầu, nơi hơn 60% hàng hóa thế giới đi qua. Việc để Trung Quốc tự do viết lại luật chơi là điều không thể chấp nhận được. Mỗi quốc gia ASEAN, dù lớn hay nhỏ, đều mang trong mình trách nhiệm bảo vệ không chỉ chủ quyền của mình, mà còn trật tự quốc tế. Việt Nam, với lịch sử kiên cường, đang dẫn đầu mặt trận tri thức, phản biện mạnh mẽ những luận điệu sai lệch. Philippines, với sự hỗ trợ của đồng minh, đang dựng lên một bức tường răn đe. Malaysia và Indonesia, với những bước đi pháp lý, đang đặt nền móng cho một mặt trận khu vực vững chắc hơn.

Cuộc chiến này chưa kết thúc, nhưng một điều rõ ràng: Trung Quốc không thể thắng bằng sự im lặng của thế giới. Khi ASEAN đứng lên, khi cộng đồng quốc tế đồng lòng, Bắc Kinh sẽ nhận ra rằng họ không chỉ đơn độc trên bàn cờ Biển Đông, mà còn đang tự đào hố chôn vùi tham vọng của mình. Đây là thời khắc để khu vực chứng minh rằng sự thật, luật pháp và đoàn kết sẽ luôn mạnh mẽ hơn những toan tính thao túng.