Tổng thống Trump gây sốc với tuyên bố Nga “đánh cắp” tên lửa siêu thanh: bí mật quân-mật quân sự hay chính trị quốc tế?

Tổng thống Trump gây sốc với tuyên bố Nga “đánh cắp” tên lửa siêu thanh: bí mật quân-mật quân sự hay chính trị quốc tế?

Ngày 24 tháng 5 năm 2025, trong bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp Học viện Quân sự West Point, New York, Tổng thống Donald Trump đã làm dậy sóng dư luận quốc tế khi tuyên bố rằng Nga đã “đánh cắp” công nghệ tên lửa siêu thanh của Mỹ. Lời khẳng định này không chỉ làm nóng các cuộc tranh luận về an ninh quốc gia mà còn làm dấy lên những nghi vấn về vai trò của Nga trong cuộc đua vũ khí toàn cầu và mối quan hệ đầy biến động giữa Washington và Moscow. Với phong cách mạnh mẽ và quyết liệt, Trump đã khơi mào một cuộc tranh cãi gay gắt, đặt ra câu hỏi liệu đây là một lời cảnh báo dựa trên bằng chứng hay chỉ là một nước cờ chính trị nhằm củng cố vị thế của ông trên trường quốc tế.

Tuyên bố của Tổng thống Trump được đưa ra trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị giữa Mỹ và Nga đang ở mức cao. Trong bài phát biểu, ông nhấn mạnh rằng các tên lửa siêu thanh – loại vũ khí có khả năng đạt tốc độ gấp năm lần âm thanh và gần như không thể đánh chặn – là thành tựu quân sự tiên tiến của Mỹ. Tuy nhiên, Trump cáo buộc rằng Nga đã “đánh cắp” công nghệ này, khiến Mỹ phải đối mặt với nguy cơ bị vượt mặt trong cuộc đua vũ trang. “Chúng ta đã xây dựng những thứ tuyệt vời, những vũ khí mà thế giới chưa từng thấy, nhưng Nga đã lấy cắp chúng,” Trump nói, giọng điệu đầy phẫn nộ. “Họ lấy công nghệ của chúng ta, và giờ đây chúng ta phải làm việc gấp đôi để giữ vị trí dẫn đầu.” Những lời này không chỉ làm sửng sốt các sĩ quan trẻ tại West Point mà còn khiến các nhà phân tích quân sự và chính trị trên toàn cầu phải đặt dấu hỏi lớn về mức độ xác thực của cáo buộc.

Câu chuyện về tên lửa siêu thanh không mới trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu. Trong những năm gần đây, cả Mỹ, Nga và Trung Quốc đều đã đầu tư mạnh mẽ vào công nghệ này, coi nó như một yếu tố thay đổi cuộc chơi trong chiến tranh hiện đại. Nga đã công khai khoe khoang về các hệ thống như Avangard và Kinzhal, trong khi Mỹ cũng đang phát triển các chương trình như AGM-183A ARRW (Air-launched Rapid Response Weapon). Tuy nhiên, việc Trump công khai cáo buộc Nga “đánh cắp” công nghệ là một bước đi táo bạo, thậm chí là mạo hiểm, khi không có bằng chứng cụ thể nào được trình bày trong bài phát biểu. Điều này làm dấy lên nghi vấn về mục đích thực sự của ông: liệu đây là một nỗ lực để đánh lạc hướng dư luận trong nước khỏi các vấn đề nội bộ, hay một cách để gây áp lực lên Nga trong các cuộc đàm phán địa chính trị?

Quan hệ Mỹ-Nga dưới thời Trump luôn là một chủ đề gây tranh cãi. Trong nhiệm kỳ đầu tiên, Trump từng bị chỉ trích vì thái độ được cho là “thân Nga,” với những cáo buộc rằng ông quá mềm mỏng với Tổng thống Vladimir Putin. Tuy nhiên, trong nhiệm kỳ thứ hai, Trump dường như đang chuyển hướng sang một lập trường cứng rắn hơn. Gần đây, ông đã đe dọa áp thuế 25% lên dầu mỏ Nga nếu Moscow không đạt được thỏa thuận ngừng bắn ở Ukraine, đồng thời tuyên bố rằng ông “rất tức giận” với Putin vì những phát ngôn liên quan đến xung đột Nga-Ukraine. Việc cáo buộc Nga đánh cắp công nghệ tên lửa siêu thanh có thể là một phần trong chiến lược mới của Trump nhằm định vị mình như một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, không khoan nhượng trước các đối thủ quốc tế.

Tuy nhiên, cáo buộc của Trump không phải không có những lỗ hổng. Các chuyên gia quân sự nhanh chóng chỉ ra rằng Nga đã đầu tư vào công nghệ siêu thanh từ nhiều thập kỷ trước, với các chương trình nghiên cứu bắt đầu từ thời Liên Xô. “Ý tưởng rằng Nga chỉ đơn giản là ‘đánh cắp’ công nghệ của Mỹ là quá đơn giản hóa vấn đề,” Tiến sĩ Rebecca Grant, một nhà phân tích quốc phòng tại Mỹ, nhận định. “Nga có nền tảng khoa học và kỹ thuật riêng, và họ đã đạt được những bước tiến đáng kể trong lĩnh vực này mà không cần phải dựa vào Mỹ.” Hơn nữa, không có bằng chứng công khai nào cho thấy Nga đã xâm nhập vào các chương trình nghiên cứu của Mỹ để lấy cắp thông tin. Việc thiếu minh bạch trong tuyên bố của Trump khiến nhiều người nghi ngờ rằng đây có thể là một động thái chính trị hơn là một phản ánh thực tế về tình báo quân sự.

Bối cảnh của bài phát biểu tại West Point cũng đáng chú ý. Lựa chọn một sự kiện mang tính biểu tượng, nơi các sĩ quan trẻ của quân đội Mỹ được đào tạo để trở thành những nhà lãnh đạo tương lai, cho thấy Trump muốn gửi đi một thông điệp mạnh mẽ không chỉ đến Nga mà còn đến công chúng Mỹ. Trong bối cảnh cuộc chiến Nga-Ukraine vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt và các cuộc đàm phán hòa bình đang bế tắc, Trump dường như đang cố gắng định hình mình như một nhà lãnh đạo quyết đoán, sẵn sàng đối đầu với các mối đe dọa từ bên ngoài. Điều này càng được củng cố bởi các động thái gần đây của ông, như việc ký sắc lệnh hành pháp giải mật các tài liệu của FBI liên quan đến cuộc điều tra về mối liên hệ giữa chiến dịch tranh cử của ông năm 2016 và Nga. Những hành động này cho thấy Trump đang cố gắng làm rõ lập trường của mình, đồng thời xóa tan những nghi ngờ về sự trung thành của ông đối với lợi ích quốc gia.

Tuy nhiên, phản ứng từ phía Nga cũng không kém phần sắc bén. Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov đã nhanh chóng bác bỏ cáo buộc của Trump, gọi đó là “vô căn cứ” và “một nỗ lực để làm mất uy tín của Nga trên trường quốc tế.” Peskov nhấn mạnh rằng Nga không cần phải “đánh cắp” bất kỳ công nghệ nào, vì các nhà khoa học của họ đã đi đầu trong lĩnh vực vũ khí siêu thanh trong nhiều năm. Ông cũng cáo buộc Mỹ đang cố gắng làm leo thang căng thẳng để đánh lạc hướng khỏi những thất bại trong chính sách đối ngoại của mình, đặc biệt là ở Ukraine. “Nếu Tổng thống Trump muốn tìm kiếm sự thật, ông ấy nên xem xét lại cách mà Mỹ đã chi hàng tỷ đô la để hỗ trợ một cuộc chiến không có hồi kết,” Peskov nói trong một cuộc họp báo.

Trong khi đó, dư luận quốc tế cũng đang bị chia rẽ. Các đồng minh của Mỹ, đặc biệt là Liên minh châu Âu, tỏ ra thận trọng trước tuyên bố của Trump. EU, vốn đã cảnh báo Trump về các mối đe dọa thuế quan, dường như không muốn bị lôi kéo vào một cuộc chiến ngôn từ giữa Washington và Moscow. Một phát ngôn viên của EU cho biết: “Chúng tôi kêu gọi tất cả các bên tập trung vào đối thoại và giảm căng thẳng, thay vì đưa ra những cáo buộc không được kiểm chứng.” Trong khi đó, tại Mỹ, các đối thủ chính trị của Trump, đặc biệt là từ Đảng Dân chủ, đã chỉ trích ông vì đã sử dụng một diễn đàn quân sự để đưa ra những tuyên bố mang tính kích động mà không có bằng chứng rõ ràng. “Tổng thống đang chơi một trò chơi nguy hiểm,” Thượng nghị sĩ Chuck Schumer nhận định. “Ông ấy cần phải đưa ra bằng chứng hoặc ngừng làm tổn hại đến uy tín của chúng ta.”

Về mặt chiến lược, tuyên bố của Trump có thể mang lại cả lợi ích và rủi ro. Một mặt, nó giúp ông củng cố hình ảnh của mình như một nhà lãnh đạo không khoan nhượng, sẵn sàng bảo vệ lợi ích của Mỹ trước các đối thủ như Nga và Trung Quốc. Mặt khác, nếu không được hỗ trợ bởi các bằng chứng cụ thể, cáo buộc này có nguy cơ làm suy yếu vị thế của Mỹ trên trường quốc tế, đặc biệt khi các đồng minh ngày càng nghi ngờ về tính nhất quán trong chính sách đối ngoại của Washington. Hơn nữa, việc công khai chỉ trích Nga có thể làm phức tạp thêm các nỗ lực đàm phán hòa bình ở Ukraine, nơi mà Trump từng tuyên bố ông có thể đóng vai trò trung gian nhờ mối quan hệ “tốt đẹp” với cả Putin và Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy.

Câu hỏi lớn nhất vẫn còn bỏ ngỏ: Liệu cáo buộc của Trump có dựa trên thông tin tình báo xác thực, hay chỉ là một chiến thuật để đánh lạc hướng dư luận? Trong bối cảnh Mỹ đang đối mặt với nhiều thách thức cả trong và ngoài nước – từ lạm phát dai dẳng đến các cuộc khủng hoảng địa chính trị – tuyên bố này có thể là một nỗ lực để tập hợp sự ủng hộ từ công chúng Mỹ, đặc biệt là những người ủng hộ ông, bằng cách khơi dậy nỗi lo về an ninh quốc gia. Tuy nhiên, nếu không được xử lý cẩn thận, nó cũng có thể đẩy Mỹ vào một cuộc đối đầu không cần thiết với Nga, làm gia tăng nguy cơ leo thang quân sự trong một thế giới vốn đã đầy bất ổn.

Khi các nhà phân tích tiếp tục mổ xẻ ý nghĩa của lời tuyên bố này, một điều rõ ràng là Tổng thống Trump đã một lần nữa chứng minh khả năng của mình trong việc khuấy động dư luận và định hình câu chuyện chính trị. Liệu đây là một bước đi táo bạo để bảo vệ lợi ích của Mỹ hay chỉ là một màn kịch chính trị đầy toan tính? Câu trả lời có lẽ sẽ phụ thuộc vào những diễn biến tiếp theo trong mối quan hệ Mỹ-Nga và cách mà Trump tiếp tục sử dụng diễn đàn công khai để định hình chương trình nghị sự của mình.