Trong những năm gần đây, Đại học Harvard, biểu tượng của học thuật Hoa Kỳ, đã trở thành tâm điểm của những tranh cãi gay gắt liên quan đến mối quan hệ của mình với Trung Quốc. Những mối liên kết này, từng được xem là cầu nối văn hóa và học thuật, giờ đây bị soi xét dưới lăng kính an ninh quốc gia và chính trị quốc tế, đặc biệt trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày càng leo thang. Với sự lãnh đạo của Tổng thống Donald Trump, người đã không ngần ngại chỉ trích các tổ chức học thuật vì những mối quan hệ quốc tế bị cho là thiếu minh bạch, Harvard đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng danh tiếng chưa từng có. Từ các khoản tài trợ hàng triệu đô la đến các chương trình hợp tác nghiên cứu, những mối quan hệ từng mang lại lợi ích học thuật và tài chính giờ đây đang bị đặt dưới kính hiển vi của dư luận và chính quyền liên bang.
Câu chuyện bắt đầu từ những con số gây sốc. Theo các báo cáo gần đây, Harvard đã nhận được hàng trăm triệu đô la từ các nguồn tài trợ liên quan đến Trung Quốc trong hơn một thập kỷ qua. Các khoản tiền này, thường được chuyển qua các tổ chức trung gian hoặc các chương trình hợp tác, đã hỗ trợ từ nghiên cứu khoa học đến các sáng kiến văn hóa. Một trong những mối liên hệ nổi bật là với các công ty công nghệ Trung Quốc như Huawei, vốn bị chính quyền Trump liệt vào danh sách đen vì cáo buộc gián điệp và đe dọa an ninh quốc gia. Huawei, cùng với các tổ chức khác có liên hệ với chính phủ Trung Quốc, đã tài trợ cho các dự án nghiên cứu tại Harvard, từ trí tuệ nhân tạo đến công nghệ sinh học. Những khoản tài trợ này, dù được Harvard biện minh là phục vụ mục đích học thuật, đã làm dấy lên câu hỏi về mức độ ảnh hưởng của Trung Quốc đối với một trong những tổ chức giáo dục hàng đầu thế giới.
Không chỉ dừng lại ở tài trợ, Harvard còn duy trì các chương trình trao đổi học thuật sâu rộng với các trường đại học Trung Quốc, bao gồm cả Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh, những cơ sở được xem là có mối liên hệ chặt chẽ với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Các chương trình này, từ trao đổi sinh viên đến hợp tác nghiên cứu, đã mang lại lợi ích không thể phủ nhận, giúp Harvard tiếp cận với nguồn nhân tài và tri thức từ một nền kinh tế đang trỗi dậy. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trị hiện nay, những mối quan hệ này bị xem là con dao hai lưỡi. Các nhà phê bình, bao gồm một số thành viên trong chính quyền Trump, lập luận rằng các chương trình này có thể là kênh để Trung Quốc thu thập thông tin nhạy cảm hoặc gây ảnh hưởng đến các giá trị học thuật của phương Tây.
Căng thẳng càng leo thang khi Bộ Giáo dục Hoa Kỳ, dưới sự chỉ đạo của chính quyền Trump, mở cuộc điều tra về các khoản tài trợ nước ngoài của Harvard và các trường đại học hàng đầu khác. Cuộc điều tra này, khởi động từ năm 2020, đã yêu cầu Harvard công khai chi tiết về các nguồn tài trợ từ Trung Quốc, Ả Rập Xê Út và các quốc gia khác. Kết quả cho thấy Harvard đã không báo cáo đầy đủ hơn 1,5 tỷ đô la tài trợ nước ngoài trong nhiều năm, một phần lớn trong số đó đến từ Trung Quốc. Con số này đã làm dấy lên làn sóng chỉ trích từ các nhà lập pháp, những người cho rằng các trường đại học như Harvard đang đặt lợi ích tài chính lên trên an ninh quốc gia. Thượng nghị sĩ Tom Cotton, một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất trong Quốc hội, đã gọi đây là “sự phản bội niềm tin” của các tổ chức học thuật đối với lợi ích của Hoa Kỳ.
Dưới áp lực này, Harvard đã phải thực hiện các bước để bảo vệ danh tiếng của mình. Trường đã cam kết tăng cường minh bạch trong việc báo cáo tài trợ nước ngoài và xem xét lại các mối quan hệ với các thực thể bị nghi ngờ có liên hệ với chính phủ Trung Quốc. Tuy nhiên, những nỗ lực này dường như chưa đủ để xoa dịu những người chỉ trích. Một số nhà lập pháp thậm chí kêu gọi cắt giảm tài trợ liên bang cho Harvard, lập luận rằng một trường đại học nhận tiền từ các quốc gia đối thủ không thể được tin cậy để phục vụ lợi ích quốc gia. Trong bối cảnh Tổng thống Trump tiếp tục đẩy mạnh chính sách “Nước Mỹ trên hết”, các tổ chức như Harvard phải đối mặt với sức ép ngày càng lớn để cắt đứt hoặc ít nhất là minh bạch hóa các mối quan hệ với Trung Quốc.
Tuy nhiên, câu chuyện không chỉ dừng lại ở chính trị và tài chính. Mối quan hệ của Harvard với Trung Quốc còn chạm đến những vấn đề sâu sắc hơn về tự do học thuật và đạo đức nghiên cứu. Các nhà phê bình lo ngại rằng sự phụ thuộc tài chính vào các nguồn Trung Quốc có thể dẫn đến việc tự kiểm duyệt trong các chương trình giảng dạy hoặc nghiên cứu của Harvard, đặc biệt khi liên quan đến các chủ đề nhạy cảm như nhân quyền, Tây Tạng hay Tân Cương. Một số cựu sinh viên và học giả đã lên tiếng, bày tỏ lo ngại rằng Harvard có thể đang đánh đổi các giá trị cốt lõi của mình để duy trì nguồn tài trợ từ Trung Quốc. Một báo cáo gần đây từ một tổ chức giám sát học thuật đã chỉ ra rằng một số nghiên cứu tại Harvard liên quan đến công nghệ nhạy cảm, chẳng hạn như trí tuệ nhân tạo, có thể đã vô tình hỗ trợ cho các mục tiêu chiến lược của Bắc Kinh.
Trong khi đó, Harvard không phải là trường đại học duy nhất bị soi xét. Các tổ chức như MIT, Stanford và Yale cũng đang đối mặt với những câu hỏi tương tự về mối quan hệ của họ với Trung Quốc. Tuy nhiên, với vị thế là trường đại học danh giá nhất thế giới, Harvard trở thành tâm điểm của sự chú ý. Áp lực từ chính quyền Trump, kết hợp với sự giám sát của truyền thông và công chúng, đã đặt Harvard vào một tình thế khó khăn. Làm thế nào để cân bằng giữa việc duy trì các mối quan hệ học thuật quốc tế và đáp ứng các yêu cầu về an ninh quốc gia? Đây là câu hỏi mà không chỉ Harvard mà cả hệ thống giáo dục đại học Hoa Kỳ đang phải đối mặt.
Sự chú ý của công chúng đối với vấn đề này càng được khuếch đại bởi bối cảnh chính trị hiện nay. Với Tổng thống Trump tại nhiệm, các chính sách cứng rắn đối với Trung Quốc tiếp tục định hình chương trình nghị sự quốc gia. Trump đã không ngần ngại chỉ trích các tổ chức mà ông cho là đang làm suy yếu lợi ích của Hoa Kỳ, và Harvard, với lịch sử lâu đời và ảnh hưởng toàn cầu, là một mục tiêu dễ thấy. Các bài phát biểu gần đây của Trump đã nhấn mạnh rằng các trường đại học phải “đặt nước Mỹ lên trên hết”, một thông điệp rõ ràng nhắm vào những tổ chức như Harvard. Trong khi đó, các nhà lãnh đạo của Harvard vẫn giữ quan điểm rằng hợp tác quốc tế là cần thiết để thúc đẩy tiến bộ học thuật và khoa học, nhưng họ cũng thừa nhận rằng thời đại của các mối quan hệ không bị giám sát đã qua.
Khi câu chuyện này tiếp tục diễn ra, Harvard đang đứng ở ngã ba đường. Một mặt, trường phải bảo vệ di sản của mình như một trung tâm học thuật toàn cầu, nơi mà sự hợp tác quốc tế là yếu tố cốt lõi. Mặt khác, trường phải điều hướng một bối cảnh chính trị ngày càng thù địch, nơi mà bất kỳ mối liên hệ nào với Trung Quốc cũng có thể bị xem là đáng ngờ. Trong khi các cuộc điều tra liên bang tiếp tục và áp lực chính trị gia tăng, Harvard không chỉ chiến đấu cho danh tiếng của mình mà còn cho tương lai của giáo dục đại học Hoa Kỳ trong một thế giới bị chia rẽ bởi địa chính trị.
