Ngày 19 tháng 5 năm 2025, nước Nga đứng trước một cơ hội để phô diễn sức mạnh hạt nhân tối thượng, gửi đi thông điệp rắn rỏi tới Ukraine, NATO và cả thế giới: chạm vào Nga là tự thiêu. Một vụ phóng tên lửa đạn đạo liên lục địa RS-24 Yars, được mệnh danh là “nắm đấm chiến lược” của Moscow, đã được lên kế hoạch tỉ mỉ. Nhưng bầu trời Siberia vẫn lặng im. Không khói, không lửa, không một dấu vết nào của tên lửa rời bệ phóng. Sự im lặng rợn người này không chỉ là một thất bại kỹ thuật, mà còn là một vết nứt sâu sắc trong bức tranh quyền lực mà Tổng thống Vladimir Putin đã cẩn thận vẽ nên suốt nhiều năm. Phải chăng cỗ máy chiến tranh vĩ đại của Nga đang rệu rã từ bên trong? Hay đây là một màn lừa đảo toàn cầu, che đậy những điểm yếu chết người của một siêu cường đang lung lay?
Câu chuyện bắt đầu từ những tín hiệu chuẩn bị đầy kịch tính. Theo Tổng cục Tình báo Ukraine (GUR) và các nguồn tin quốc tế, khu vực Space Club, nơi đặt Trung đoàn 433 thuộc Sư đoàn 42 của Quân đoàn Tên lửa 31, đã được dọn sạch và đưa vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Mọi thứ đều diễn ra như kịch bản quen thuộc: Nga im lặng, chuẩn bị trong bí mật, rồi bất ngờ khai hỏa để thị uy. Nhưng lần này, kịch bản đã bị phá vỡ. Sáng ngày 20 tháng 5, không có hình ảnh, không video, không một lời xác nhận từ Điện Kremlin. Truyền thông Nga, vốn luôn ồn ào với những chiến tích quân sự, bỗng chìm trong im lặng. Điều gì đã xảy ra? Một sự cố kỹ thuật, một sai lầm chiến lược, hay một sự thật đáng sợ hơn đang bị giấu kín?
RS-24 Yars, được quảng bá là vũ khí bất khả xâm phạm, có khả năng mang tới 10 đầu đạn hạt nhân với tổng sức công phá gấp 94 lần quả bom Hiroshima, đã không thể cất cánh. Các chuyên gia quốc phòng quốc tế nhanh chóng đưa ra ba giả thuyết. Thứ nhất, vụ phóng có thể đã bị hủy vào phút chót do phát hiện lỗi kỹ thuật – một kịch bản không mới, khi các vụ thử RS-24 từng thất bại vào năm 2023. Thứ hai, tên lửa có thể đã được phóng nhưng gặp trục trặc ngay sau khi rời bệ, có thể vỡ tan hoặc rơi ngay ở giai đoạn đầu, không kịp bay đủ cao để bị phát hiện. Nếu đúng, đây là một thất bại chiến lược nghiêm trọng, phơi bày điểm yếu kỹ thuật không thể che giấu. Thứ ba, RS-24 có thể không hiện đại như Nga tuyên truyền. Nhiều phân tích chỉ ra rằng tên lửa này chỉ là phiên bản cải tiến của hệ thống Topol từ những năm 1990, công nghệ đã gần 30 năm tuổi, khó lòng đáp ứng vai trò vũ khí chủ lực trong thế kỷ 21.
Thất bại này không chỉ là một sự cố kỹ thuật đơn thuần. Nó đánh thẳng vào uy tín hạt nhân của Nga, thứ mà Putin đã sử dụng như lá bài cuối cùng trong cuộc đối đầu với NATO và Ukraine. Một tên lửa không rời bệ phóng là một thông điệp phản tác dụng: thay vì đe dọa, Nga tự làm mất mặt. Theo Amy Recognition, RS-24 Yars có tầm bắn tối đa 10.500 km, đủ sức vươn tới châu Âu và thậm chí là Mỹ nếu được phóng từ gần eo biển Bering. Với tốc độ Mach 20 và khả năng mang mồi nhử đánh lừa radar, nó được xem là cơn ác mộng chiến lược. Nhưng nếu không thể rời mặt đất, tất cả chỉ là lời nói suông. Putin không lên tiếng, Điện Kremlin không ra thông cáo, và vụ phóng dường như đã bị hủy trong lặng lẽ để tránh thừa nhận thất bại. Nhưng sự im lặng này càng làm dấy lên nghi ngờ: Ai thực sự đang kiểm soát nước Nga? Và cỗ máy chiến tranh hạt nhân của Moscow có còn đáng sợ như họ từng tuyên bố?
Sự cố ngày 19 tháng 5 không phải là trường hợp cá biệt. Các tên lửa đạn đạo liên lục địa khác của Nga, từ Oresnik đến Sarmat (Satan 2), cũng liên tục gặp trục trặc. Theo The New Voice of Ukraine, Oresnik, một ICBM mới được Nga phát triển, đã hai lần thất bại vào cuối năm 2024. Một vụ phóng vào tháng 11 không thể cất cánh, lần tiếp theo cũng biến mất không dấu vết. Tương tự, Sarmat, từng được ca ngợi là “viên ngọc quý” trong kho vũ khí Nga, đã thất bại trong bốn trên năm vụ phóng gần đây. Một vụ nổ tại bãi phóng Plesetsk để lại một hố sâu 60 mét, phá hủy nhiều cơ sở hạ tầng. Nguyên nhân được cho là lỗi động cơ nhiên liệu lỏng – một điểm yếu chết người nếu xảy ra trong tình huống thực chiến. Một vụ nổ nhiên liệu kết hợp với phóng xạ từ đầu đạn, dù không phát nổ, cũng đủ gây ra thảm họa quốc gia.
Những thất bại liên tiếp này vẽ nên một bức tranh u ám về chương trình tên lửa chiến lược của Nga. Với kho đầu đạn hạt nhân lớn nhất thế giới, Moscow lại thiếu các phương tiện phóng đáng tin cậy. Một tên lửa không bay được, dù mang 10 đầu đạn, cũng chỉ là đống sắt vụn. Hơn nữa, các sự cố này xảy ra vào thời điểm nhạy cảm, ngay trước cuộc điện đàm được lên lịch giữa Putin và Tổng thống Mỹ Donald Trump vào tháng 5 năm 2025. Trump, trong một bài đăng trên Truth Social, nhấn mạnh mong muốn “dừng cuộc tắm máu” khiến hàng nghìn binh sĩ Nga và Ukraine thiệt mạng mỗi tuần. Putin dường như đã chọn RS-24 để gửi thông điệp không lời: Nga vẫn nắm giữ sức mạnh hạt nhân không thể xem thường. Nhưng khi tên lửa không bay, thông điệp ấy đã tan biến, để lại một Điện Kremlin bối rối và một chiến lược hạt nhân lung lay.
Học thuyết hạt nhân của Nga, được điều chỉnh từ tháng 11 năm 2023, cho phép tấn công các đồng minh có vũ khí hạt nhân của một quốc gia không sở hữu hạt nhân nếu Moscow cảm thấy chủ quyền bị đe dọa. Điều này đồng nghĩa với việc Mỹ, Anh, Pháp có thể trở thành mục tiêu nếu Ukraine đẩy mạnh phản công. Putin còn triển khai vũ khí hạt nhân chiến thuật đến Belarus, một động thái chưa từng có kể từ khi Liên Xô tan rã. Nhưng khi các tên lửa chiến lược liên tục thất bại, những lời đe dọa của ông ngày càng giống một điệp khúc cũ kỹ, không còn khiến phương Tây e ngại. Cựu Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg từng cảnh báo rằng các hành động đe dọa của Nga đang phản tác dụng, thúc đẩy NATO tăng viện trợ cho Ukraine thay vì lùi bước. Các vũ khí tầm xa, máy bay F-16, và cam kết mở rộng liên minh là minh chứng cho sự thất bại của chiến lược răng đe Nga.
Trong bối cảnh đó, hình ảnh nước Nga dưới thời Putin không còn là một siêu cường bất khả xâm phạm. Thay vào đó, nó giống một võ sĩ hạng nặng với cánh tay đã gãy, đe dọa bằng những cú đấm không bao giờ được tung ra. Các vệ tinh trinh sát và tình báo mở của phương Tây đã phơi bày từng thất bại của Moscow. Vụ phóng hụt RS-24 không chỉ là một sự cố kỹ thuật, mà còn là một đòn giáng mạnh vào niềm tin chiến lược – thứ tài sản vô hình nhưng tối quan trọng trong chính sách hạt nhân. Ukraine, thay vì hoảng sợ, càng thêm tự tin. NATO, thay vì e dè, càng mở rộng cam kết. Mỹ, dưới sự dẫn dắt của Tổng thống Trump, giờ đây nắm bằng chứng rõ ràng rằng “gấu Nga” không còn móng vuốt sắc bén.
Bên trong nước Nga, sự cố này cũng làm dấy lên những xáo trộn. Các nguồn tin từ báo chí đối lập lưu vong cho biết một số sĩ quan cấp cao trong Bộ Tổng tham mưu tỏ ra bối rối và tức giận trước cách Điện Kremlin che đậy thất bại thay vì điều tra nghiêm túc. Hệ thống quan liêu khép kín của Nga, nơi sự thật bị thay thế bằng tuyên truyền, đang bộc lộ những vết nứt không thể sửa chữa. Trong khi NATO liên tục hiện đại hóa và minh bạch hóa các chương trình quân sự, Nga lại mắc kẹt trong một cỗ máy lỗi thời, nơi thất bại bị giấu kín và lòng tin quốc tế dần bốc hơi.
Câu hỏi giờ đây không còn là khi nào Nga sẽ phóng tên lửa, mà là liệu họ còn đủ khả năng phóng được gì. Nếu câu trả lời là không, sức mạnh hạt nhân của Nga chỉ còn là những cái vỏ rỗng, chờ ngày bị thay thế bởi một trật tự thế giới mới. Vụ phóng thất bại của RS-24 Yars không chỉ là một sự cố, mà là biểu tượng cho sự thoái trào của một đế chế từng tự hào là bất khả chiến bại. Putin, với tham vọng dùng vũ khí hạt nhân để định hình địa chính trị, giờ đây đối mặt với một thực tế phũ phàng: khi tên lửa không bay, quyền lực cũng không còn.
.png)