Đảo Chính Mềm tại Bắc Kinh: Ba Lão Tướng Lật Ngược Thế Cờ

Đảo Chính Mềm tại Bắc Kinh: Ba Lão Tướng Lật Ngược Thế Cờ

Trung Nam Hải, trung tâm quyền lực của Trung Quốc, đang rung chuyển bởi những luồng gió chính trị dữ dội, báo hiệu một cuộc chiến ngầm có thể thay đổi vận mệnh của quốc gia đông dân nhất thế giới. Trong những tháng gần đây, những dấu hiệu bất thường từ các cơ quan truyền thông của Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP), hoạt động công khai của các nhân vật chủ chốt thuộc phe Đoàn Thanh niên, và những tin đồn lan truyền về một "đảo chính mềm" đã làm dấy lên câu hỏi: Liệu quyền lực tối cao của Tổng Bí thư Tập Cận Bình có đang lung lay trước sự trỗi dậy của một liên minh lão thành?

Năm 2022, tại Đại hội 20 của CCP, thế giới đã chứng kiến một khoảnh khắc đầy kịch tính khi cựu Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào bị đưa ra khỏi hội trường một cách công khai, trước sự ngỡ ngàng của các đại biểu và ống kính truyền thông quốc tế. Hình ảnh ông Hồ, với khuôn mặt bối rối, đối lập với vẻ lạnh lùng của ông Tập Cận Bình, đã trở thành biểu tượng cho sự thất bại của phe Đoàn Thanh niên – một thế lực từng nắm giữ ảnh hưởng lớn trong chính trường Bắc Kinh. Cùng với đó, các nhân vật chủ chốt như cựu Thủ tướng Lý Khắc Cường, Chủ tịch Chính hiệp Uông Dương, và Phó Thủ tướng Hồ Xuân Hoa bị gạt khỏi các vị trí quyền lực trong Bộ Chính trị và Ban Thường vụ. Đây là đòn giáng mạnh mẽ của ông Tập, người đã củng cố quyền lực tuyệt đối bằng cách loại bỏ các đối thủ tiềm tàng và cài cắm thân tín từ Phúc Kiến và Chiết Giang vào các vị trí then chốt. Tuy nhiên, chỉ ba năm sau, những vết nứt trong bức tường quyền lực của ông Tập bắt đầu lộ rõ.

Mọi chuyện bắt đầu từ mặt trận tuyên truyền – nơi được xem như phong vũ biểu của chính trị Trung Quốc. Trong lịch sử, các cơ quan ngôn luận của CCP, từ Nhân Dân Nhật Báo đến Tân Hoa Xã, luôn là công cụ định hướng dư luận, xây dựng hình ảnh lãnh đạo, và củng cố tính chính danh của đảng. Nhưng vào ngày 30 tháng 4 năm 2025, tạp chí Cầu Thị, ấn phẩm chính thức của Ban Chấp hành Trung ương CCP, đã gây sốc khi đăng tải bốn bài viết hàng đầu trong số thứ 9, tập trung hoàn toàn vào Ngày Thanh niên 4 tháng 5 – một sự kiện kỷ niệm phong trào đấu tranh của sinh viên và trí thức năm 1919. Đáng chú ý, các bài viết được ký tên bởi chính ông Tập Cận Bình, Ban Biên tập Cầu Thị, Ban Bí thư Trung ương Đoàn Thanh niên, và Phó Hiệu trưởng Trường Đoàn Trung ương. Đây là một sự thay đổi đáng kể, bởi trong suốt 5 năm từ 2020 đến 2024, các số cùng kỳ của Cầu Thị không hề đề cập đến Ngày Thanh niên, mà chỉ tập trung vào các chủ đề như thoát nghèo hay phát triển công nghệ.

Sự thay đổi này không phải ngẫu nhiên. Ngày 4 tháng 5, các bài viết về thanh niên và Đoàn Thanh niên cũng chiếm vị trí nổi bật trên các nền tảng của Tân Hoa Xã, Nhân Dân Nhật Báo, và thậm chí cả Quân Giải Phóng Nhân Dân. Đáng chú ý hơn, tên của ông Tập Cận Bình bị làm lu mờ, chỉ xuất hiện trong các tiêu đề phụ, trái ngược với thói quen thống trị cả tiêu đề chính lẫn phụ trong những năm trước. Điều này cho thấy một sự chuyển hướng tinh vi nhưng rõ ràng trong bộ máy tuyên truyền – một dấu hiệu không thể xem nhẹ trong bối cảnh chính trị Trung Quốc, nơi mọi động thái đều được tính toán kỹ lưỡng.

Song song với mặt trận truyền thông, các hoạt động của những nhân vật chủ chốt thuộc phe Đoàn Thanh niên cũng đang thu hút sự chú ý. Ông Hồ Xuân Hoa, từng được xem là ngôi sao sáng của phe Đoàn, đã bất ngờ xuất hiện trở lại sau khi bị gạt khỏi Bộ Chính trị năm 2022. Từ ngày 8 đến 17 tháng 4 năm 2025, ông dẫn đầu một đoàn công tác đến ba quốc gia Tây Phi – Nigeria, Côte d'Ivoire, và Senegal – gặp gỡ các lãnh đạo cấp cao như chủ tịch quốc hội, thủ tướng, và tổng thống. Trước đó, vào đầu tháng 4, ông Hồ Xuân Hoa đã thị sát tỉnh An Huy – quê hương của cả ông Hồ Cẩm Đào, Lý Khắc Cường, và Uông Dương. Những chuyến đi này, được truyền thông chính thức của Ủy ban Chính hiệp Toàn quốc đưa tin rầm rộ, kèm theo sự hiện diện của 11 quan chức cấp cao tháp tùng, là một tín hiệu bất thường. An Huy, với mối liên hệ lịch sử với phe Đoàn, dường như đang trở thành tâm điểm của một chiến lược chính trị được tính toán kỹ lưỡng.

Nhưng có lẽ dấu hiệu mạnh mẽ nhất về sự chuyển dịch quyền lực nằm ở lĩnh vực nhân sự cấp cao. Vào đầu tháng 4 năm 2025, ông Thạch Thái Phong, một nhân vật có mối quan hệ mật thiết với phe Đoàn, bất ngờ được bổ nhiệm làm Trưởng Ban Tổ chức Trung ương – vị trí quyền lực quyết định bố cục nhân sự cho nhiệm kỳ tiếp theo. Điều đáng nói là ông Thạch thay thế ông Lý Cán Kiệt, một thân tín của ông Tập Cận Bình, người bị chuyển sang một vị trí ít ảnh hưởng hơn. Ông Thạch Thái Phong không chỉ là bạn học của ông Lý Khắc Cường tại Đại học Bắc Kinh, mà còn có mối quan hệ cá nhân với ông Hồ Cẩm Đào và Hồ Xuân Hoa. Năm 2016, khi ông Hồ Cẩm Đào trở về Thái Châu, Giang Tô để cúng tổ tiên, ông Thạch, khi đó là Tỉnh trưởng Giang Tô, đã đặc biệt đến thăm và trò chuyện thân mật. Sự thăng tiến của ông Thạch vào thời điểm nhạy cảm này khó có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Những diễn biến này càng trở nên đáng chú ý khi đặt trong bối cảnh tin đồn về một "đảo chính mềm" tại Trung Nam Hải. Theo nhà bình luận độc lập Thái Thận Khôn, từ sau Hội nghị Trung ương 3 vào tháng 7 năm 2024, quyền lực thực tế đã chuyển từ tay ông Tập Cận Bình sang ba nguyên lão sinh năm 1942: Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, và Hồ Đức Bình – con trai cả của cựu Tổng Bí thư Hồ Diệu Bang, người được xem là "sư tổ" của phe Đoàn. Nguồn tin còn cho biết Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trương Hữu Hiệp đang nắm quyền kiểm soát quân đội, một yếu tố then chốt trong bất kỳ cuộc chuyển giao quyền lực nào. Dù chưa được xác nhận chính thức, tin đồn này đã lan truyền mạnh mẽ, đặc biệt khi các cháu của ông Hồ Diệu Bang – ông Hồ Tế Quang và bà Hồ Tri Chí – được bổ nhiệm vào các vị trí cấp cao tại Morgan Stanley và UBS Securities, những động thái cho thấy sự tin tưởng của các định chế tài chính quốc tế vào ảnh hưởng chính trị của gia tộc Hồ.

Những mảnh ghép này, khi đặt cạnh nhau, phác họa một bức tranh về một Trung Nam Hải đang trong cơn bão chính trị. Từ sự nhấn mạnh bất ngờ vào Đoàn Thanh niên trên các kênh truyền thông, đến hoạt động công khai của ông Hồ Xuân Hoa, và sự thay đổi nhân sự nghịch lý ở Ban Tổ chức Trung ương, tất cả đều chỉ ra rằng phe Đoàn, sau ba năm bị đẩy vào bóng tối, đang tìm cách lấy lại vị thế. Liệu đây có phải là một màn phản công ngoạn mục, hay chỉ là những động thái chiến thuật trong một ván cờ chính trị đầy ẩn số? Hội nghị Trung ương 4, dự kiến diễn ra vào cuối năm 2025, có thể sẽ là thời điểm quyết định để làm sáng tỏ những bí ẩn đang bao trùm chính trường Bắc Kinh.