SAI LẦM CHẾT NGƯỜI KHI ÔNG TẬP MUỐN ‘CHIẾN ĐẤU ĐẾN CÙNG’ VỚI TT TRUMP

SAI LẦM CHẾT NGƯỜI KHI ÔNG TẬP MUỐN ‘CHIẾN ĐẤU ĐẾN CÙNG’ VỚI TT TRUMP


Lời tuyên chiến đã vang lên như một tiếng sét tại Hội nghị An ninh Munich vào ngày 14 tháng 2. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, Vương Nghị, không còn che giấu hay úp mở nữa: "Nếu Hoa Kỳ vẫn muốn đàn áp và kiềm chế Trung Quốc, chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng." Một tuyên bố mạnh mẽ, đậm chất Chiến Lang, khiến cả thế giới phải e dè trước viễn cảnh một cuộc đối đầu khốc liệt giữa hai siêu cường.

Trong cơn bão chính trị đang cuồn cuộn, Mỹ và Trung Quốc dần lộ rõ những chiến lược của mình. Phía sau bàn đàm phán lạnh lùng, Tổng thống Donald Trump, bậc thầy của các thương vụ địa chính trị, đang nắm trong tay những quân bài chiến lược nào? Liệu dưới sự lãnh đạo cứng rắn của Tập Cận Bình, Trung Quốc có thực sự sẵn sàng đối đầu trực diện với Washington, bất chấp những hậu quả khó lường?

Đây không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai cường quốc, mà còn là trận chiến quyết định hướng đi của nhân loại trong thế kỷ 21. Liệu thế giới đang bước vào một kỷ nguyên mới của xung đột, hay một cục diện chưa từng có sẽ hình thành?

Tại Hội nghị An ninh Munich, lời tuyên bố đầy thách thức của Vương Nghị làm dấy lên nỗi lo sợ về một cuộc chiến sống còn giữa Mỹ và Bắc Kinh. Tuy nhiên, theo thông tin từ học giả Viên Hồng Băng, một giáo sư người Úc gốc Hoa, những nhận định sai lầm nghiêm trọng của nhóm chuyên gia do Vương Nghị dẫn đầu đã khiến Tập Cận Bình mất dần ảnh hưởng ngoại giao, cả với đối thủ lẫn đồng minh.

Thứ nhất, Vương Nghị đã đánh giá sai về Tổng thống Trump. Nhóm chuyên gia của ông nghĩ rằng Trump, một doanh nhân thích giao dịch, sẽ dễ dàng thỏa hiệp với Bắc Kinh. Nhưng thực tế, Trump không hề nhượng bộ. Ngược lại, Bắc Kinh bị chặn đứng trên mọi mặt trận, từ chính trị, quân sự đến ngoại giao. Tập Cận Bình đã bỏ lỡ cơ hội giảm căng thẳng khi không cử đại diện đến lễ nhậm chức của Trump, cũng như không có động thái nhượng bộ trong vấn đề thuế quan.

Thứ hai, Vương Nghị đã sai lầm khi đánh giá về Nhật Bản và Thủ tướng mới, Shigeru Ishiba. Ông đảm bảo với Tập rằng Ishiba, người được cho là thân Trung Quốc hơn so với cựu Thủ tướng Abe, sẽ tham dự Thế vận hội Mùa đông Châu Á ở Trung Quốc. Tuy nhiên, Ishiba không những không tham dự mà còn sang Mỹ gặp Trump, khẳng định mối quan hệ đồng minh vững chắc giữa Tokyo và Washington. Đây được coi như một cú tát mạnh vào mặt Tập Cận Bình.

Thứ ba, Vương Nghị đã nhận định sai vai trò ngoại giao của Bắc Kinh trong cuộc chiến Nga-Ukraine. Tập Cận Bình từng hy vọng dùng ảnh hưởng của Trung Quốc với Nga để làm trung gian hòa giải, đổi lại Mỹ sẽ giảm ủng hộ Đài Loan độc lập. Nhưng kế hoạch này đã thất bại hoàn toàn. Thay vì bị gạt ra ngoài, Mỹ tiếp tục củng cố quan hệ với Đài Loan, thậm chí còn tăng cường bán vũ khí hiện đại cho hòn đảo này.

Hậu quả của những sai lầm này không chỉ dừng lại ở mặt trận ngoại giao. Kinh tế Trung Quốc đang suy thoái nghiêm trọng. Dòng vốn đầu tư nước ngoài chảy ra khỏi Trung Quốc đạt mức kỷ lục, trong khi hàng ngàn công ty niêm yết báo cáo thua lỗ. Hơn 15.000 người giàu của Trung Quốc đã rời bỏ đất nước, mang theo tài sản khổng lồ. Điều này cho thấy niềm tin vào tương lai của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đang lung lay dữ dội.

Trong khi đó, liên minh do Bắc Kinh lãnh đạo, bao gồm Nga, Triều Tiên và Iran, đang đứng trước nguy cơ tan rã. Nếu thỏa thuận hòa bình Ukraine được ký kết, Nga có thể sẽ rời xa Bắc Kinh và thậm chí trở thành đồng minh của Mỹ. Điều này sẽ khiến chiến lược "khuấy nước đục để bắt cá" của Trung Quốc hoàn toàn phá sản.

Trump, với tầm nhìn chiến lược sắc bén, đã nhanh chóng hành động để cô lập ảnh hưởng của Bắc Kinh trên trường quốc tế. Từ việc tái định hình quan hệ với Nga, thúc đẩy liên minh Mỹ-Nhật, đến việc chấm dứt chiến tranh Nga-Ukraine, mọi bước đi của ông đều nhằm vào một mục tiêu duy nhất: đánh thẳng vào chế độ Bắc Kinh.

Vương Nghị, trong bài phát biểu của mình, đã viện dẫn câu nói từ *Kinh Dịch*: "Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức" – nghĩa là trời vận hành mạnh mẽ, người quân tử noi theo đó mà tự cường không ngừng nghỉ. Nhưng liệu Bắc Kinh có thực sự là "người quân tử" mà họ tự nhận? Hay đây chỉ là sự ngụy biện cho một chế độ độc tài đang cố gắng duy trì quyền lực bằng mọi giá?

Những hành động của Trung Quốc trên trường quốc tế – từ các dự án Vành đai và Con đường gây nợ nần chồng chất cho các nước nhỏ, đến việc đàn áp tôn giáo và dân chủ trong nước – đã bộc lộ bản chất thật sự của họ. Đó không phải là hình ảnh của một "người quân tử," mà là của một chế độ tàn bạo, ích kỷ, sẵn sàng hy sinh lợi ích của người khác để phục vụ tham vọng của mình.

Cuộc chiến giữa Trump và Tập không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai nhà lãnh đạo, mà còn là cuộc chiến giữa hai hệ giá trị: tự do, dân chủ và độc tài, kiểm soát. Với những gì đã diễn ra, có thể thấy rằng Trump không chỉ là một doanh nhân giỏi tính toán. Ông là một chính trị gia tài năng, người hiểu rõ rằng kẻ thù lớn nhất của nước Mỹ không phải là Nga hay bất kỳ quốc gia nào khác, mà chính là chế độ độc tài Bắc Kinh.

Trong gần 30 năm qua, các chính trị gia cánh tả ở Mỹ, châu Âu và Úc đã nuôi dưỡng ảo tưởng rằng chỉ cần giúp Trung Quốc phát triển kinh tế, Bắc Kinh sẽ từ bỏ độc tài và tiến tới dân chủ. Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại. Khi nền kinh tế lớn mạnh, Trung Quốc đã chuyển hóa sức mạnh kinh tế thành công cụ chính trị, quân sự và văn hóa để mở rộng chủ nghĩa toàn trị trên toàn cầu.

Trump 2.0 đã trở lại với sứ mệnh "Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại." Chỉ trong vòng một tháng kể từ khi nhậm chức, ông đã đảo ngược tình thế, đưa nước Mỹ trở lại vị thế cường quốc dẫn đầu. Những hành động mạnh mẽ của ông, từ cuộc chiến thương mại với Trung Quốc đến việc củng cố liên minh với các đồng minh phương Tây, đều nhằm vào một mục tiêu duy nhất: đánh bại chế độ Bắc Kinh.

Liệu Tập Cận Bình có đủ khả năng để đối phó với cơn bão Trump? Hay ông sẽ phải trả giá cho những sai lầm chiến lược của mình? Thời gian sẽ trả lời. Nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến này không chỉ quyết định số phận của hai quốc gia, mà còn định hình tương lai của toàn nhân loại.