Trong lòng Bắc Đại Tây Dương, nơi những sợi cáp quang mỏng manh chôn vùi dưới lớp bùn đen dày đặc, một cuộc săn lùng thầm lặng nhưng quyết liệt vừa kết thúc bằng tiếng chuông báo động vang vọng khắp châu Âu. Ba tàu ngầm Nga – một Akula-class tấn công hạt nhân khổng lồ và hai đơn vị do thám sâu thuộc GUGI – đã bị Anh và Na Uy bắt quả tang trong lúc đang vẽ bản đồ chi tiết các tuyến cáp dưới đáy biển, những mạch máu kỹ thuật số nối liền Vương quốc Anh với lục địa. Bộ trưởng Quốc phòng Anh John Healey không ngần ngại chỉ thẳng vào mặt Vladimir Putin: “Chúng tôi nhìn thấy các ông. Chúng tôi nhìn thấy hoạt động của các ông trên cáp và đường ống của chúng tôi. Và các ông phải biết rằng bất kỳ nỗ lực nào nhằm phá hoại chúng sẽ không được dung thứ và sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.” Lời tuyên bố đanh thép ấy không chỉ là lời cảnh cáo – đó là tuyên bố chiến thắng của một chiến dịch phối hợp quy mô lớn nhất kể từ Chiến tranh Lạnh, đồng thời mở ra chương mới trong cuộc đối đầu ngầm dưới mặt nước giữa NATO và Moscow.
Sự việc không phải ngẫu nhiên. Trong nhiều tuần liền, tình báo Anh-Na Uy phát hiện các tàu ngầm thuộc Hạm đội Phương Bắc của Nga lệch khỏi lộ trình thông thường, lén lút tiến gần vùng hạ tầng then chốt. Chiến thuật của Moscow được thiết kế theo lớp lang: tàu ngầm Akula đóng vai mồi nhử, thu hút sự chú ý của lực lượng săn ngầm phương Tây, trong khi hai tàu GUGI – lực lượng đặc nhiệm trực thuộc Tổng Tham mưu, ít được công khai nhưng cực kỳ nguy hiểm – lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ vẽ bản đồ với độ chính xác milimet. Chúng không chỉ do thám. Chúng đang chuẩn bị kịch bản phá hoại: cắt đứt 95% lưu lượng internet toàn cầu, tê liệt giao dịch tài chính hàng nghìn tỷ đô la, gián đoạn thông tin tình báo và chỉ huy quân sự của NATO. Anh, quốc đảo phụ thuộc nặng nề vào các tuyến cáp này, sẽ rơi vào hỗn loạn nếu chúng bị cắt. London Stock Exchange tê liệt, phối hợp NATO sụp đổ, và Vương quốc Anh bị cô lập kỹ thuật số khỏi châu Âu. Đây không phải suy đoán – bài học từ vụ Nord Stream năm 2023 vẫn còn nóng hổi, khi đường ống khí đốt bị phá hủy khiến cả châu lục chao đảo.
Nhưng lần này, Moscow đã tính sai. Hơn 500 quân nhân Anh và Na Uy, cùng với frigate săn ngầm, máy bay tuần tra P-8 Poseidon và mạng sonar diện rộng, đã dệt nên một tấm lưới đa tầng. Chiến dịch kéo dài hàng tháng không chỉ theo dõi mà còn ép buộc ba tàu ngầm Nga phải rút lui. Đây là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của “Lunna House Agreement” – thỏa thuận lịch sử được ký kết tháng 12/2025 giữa Thủ tướng Anh Keir Starmer và người đồng cấp Na Uy Jonas Gahr Støre. Tên gọi mang tính biểu tượng: Lunna House từng là trung tâm kháng chiến Na Uy tại quần đảo Shetland trong Thế chiến II. Hôm nay, nó trở thành biểu tượng cho sự hợp nhất hoạt động hải quân hai nước, xóa bỏ ranh giới tác chiến ở Biển Bắc, hình thành hạm đội chung với ít nhất 13 tàu frigate Type 26 – những “thợ săn ngầm nổi” được thiết kế tàng hình âm thanh tối ưu, trang bị radar Artisan 3D và sonar kéo Type 2087 đủ nhạy để phát hiện cả những bất thường nhỏ nhất dưới đáy biển.
Trong bối cảnh Donald Trump đang là Tổng thống đương nhiệm Hoa Kỳ, sự kiện này càng mang ý nghĩa chiến lược sâu sắc. Dù Washington không trực tiếp tham gia chiến dịch này, nhưng tinh thần “NATO tự cường” mà các đồng minh châu Âu thể hiện lại hoàn toàn phù hợp với đường lối “America First” của ông Trump: yêu cầu châu Âu gánh vác nhiều hơn trách nhiệm phòng thủ chung trước mối đe dọa Nga. Thỏa thuận Lunna House không chỉ là bước đi của London và Oslo; nó là minh chứng sống động rằng khi Mỹ tập trung vào các ưu tiên nội bộ và Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, các đồng minh Bắc Âu vẫn có thể tự mình dựng nên “lá chắn Đại Tây Dương” – một bức tường thép từ Biển Barents đến Iceland, khép chặt khoảng trống GIUK (Greenland-Iceland-UK) mà Moscow từng coi là lối thoát chiến lược.
Nhưng Nga không chịu ngồi yên. Cùng tuần đó, Moscow leo thang theo cách điển hình của chiến tranh lai: tàu frigate Admiral Grigorovich – nền tảng chiến đấu đã từng bắn tên lửa Kalibr ở Syria – hộ tống hai tàu chở dầu bị trừng phạt qua Eo biển Anh. Đây không phải hành động ngẫu hứng. Đây là thông điệp rõ ràng: “Các ông bắt được tàu ngầm của ta, thì ta gửi tàu mặt nước.” Chiến lược này nằm trong học thuyết của Nikolai Patrushev – cố vấn thân cận của Putin – nhằm biến tuyến đường biển thành vùng xám: vừa vận chuyển dầu mỏ né tránh trừng phạt, vừa dùng vũ lực quân sự bảo vệ, đồng thời cáo buộc bất kỳ nỗ lực kiểm soát nào của phương Tây là “cướp biển”. Từ Eo biển Dover – nơi hơn 400 tàu qua lại mỗi ngày – đến Skagerrak, Great Belt, Oresund và Tây Địa Trung Hải, các tuyến hàng hải châu Âu đang biến thành bàn cờ nguy hiểm. Mỗi lần chạm trán đều có nguy cơ nổ súng, radar khóa mục tiêu, chiến tranh điện tử kích hoạt, và Moscow sẽ lập tức phát sóng hình ảnh “phương Tây khiêu khích”.
Tình hình càng nóng bỏng hơn ở phía Bắc. Bộ Ngoại giao Nga công khai cáo buộc Na Uy “hỗ trợ Ukraine chuẩn bị tấn công drone mặt nước vào tàu Nga ở Biển Barents”, đồng thời tuyên bố Oslo đã “kéo toàn bộ NATO vào xung đột”. Đây không còn là lời ngoại giao suông. Na Uy chia sẻ biên giới đất liền 196 km với Nga, ngay cạnh Bán đảo Kola – căn cứ hạt nhân quan trọng nhất của Moscow. Lần đầu tiên kể từ Thế chiến II, chính quyền Na Uy gửi thông báo chính thức cho công dân, cảnh báo tài sản tư nhân có thể bị trưng dụng trong trường hợp chiến tranh, đồng thời lập kế hoạch sơ tán khu vực biên giới. Quần đảo Svalbard cũng đang nóng lên: Moscow dùng quyền khai thác mỏ và hiện diện quân sự để thử thách chủ quyền Na Uy theo hiệp ước quốc tế.
Sức mạnh thực sự mà Anh và Na Uy đối mặt không phải là tàn tích Liên Xô cũ kỹ. Đó là hạm đội ngầm hiện đại hóa mạnh mẽ trong 20 năm qua, với ngân sách quốc phòng Nga đổ dồn vào Arctic. Các tàu ngầm Yasen-M lớp Severodvinsk – Kazan, Novosibirsk, Krasnoyarsk – sở hữu âm thanh cực thấp, gần bằng công nghệ phương Tây, đủ khả năng lẻn vào Đại Tây Dương và phóng tên lửa Kalibr, Zircon nhắm vào mục tiêu NATO. Còn GUGI, với các tàu mẹ khổng lồ như Belgorod, chuyên trách phá hoại sâu: cắt cáp quang, đường ống năng lượng. Nếu chúng vượt qua GIUK, việc truy tìm trong đại dương mênh mông gần như bất khả thi. Chính vì vậy, chiến lược đã thay đổi: ngăn chặn ngay từ cảng xuất phát, dựng “bức tường thép” liên tục từ Biển Barents đến Iceland bằng hạm đội Type 26.
Những kịch bản xung đột sắp tới sẽ không giống trận hải chiến lớn. Chúng sẽ là chuỗi “sự cố bẩn” liên tiếp: tàu NATO chặn tàu chở dầu bị trừng phạt, tàu Nga can thiệp, thao tác nguy hiểm, cảnh báo radar, bắn cảnh cáo. Moscow sẽ truyền thông toàn cầu gọi đó là “cướp biển”, khơi mào vòng xoáy leo thang. Mục tiêu cuối cùng của Putin không phải kiểm soát biển mà là bình thường hóa tình trạng vô luật pháp trên biển: hòa trộn tàu dân sự với vũ khí quân sự, biến tuyến thương mại thành vùng xám, khiến trừng phạt vô hiệu. Nếu mô hình này thành tiền lệ, Iran ở Hormuz hay Trung Quốc ở Biển Đông sẽ noi gương. Tự do hàng hải – nền tảng của 80% thương mại toàn cầu kể từ 1945 – đang bị thách thức trực tiếp.
Tuy nhiên, lần này, lợi thế đã nghiêng về NATO. Với Lunna House, cơ sở hạ tầng dưới đáy biển trị giá 350 tỷ bảng – mang hơn 30% năng lượng châu Âu – đã được bảo vệ sau “lá chắn Đại Tây Dương”. Putin bị đẩy vào thế bí: tiếp cận biển mở bị hạn chế, lựa chọn chiến lược thu hẹp. Giai đoạn “vùng xám” thử thách ý chí phương Tây đã khép lại, va chạm với ý chí thống nhất và ưu thế công nghệ của châu Âu. Hệ thống phòng thủ tích hợp đã thay thế những tàu chở dầu cũ kỹ và các động thái khiêu khích. Một kỷ nguyên mới bắt đầu ở phương Bắc, nơi sáng kiến giờ nằm trong tay NATO.
Dĩ nhiên, rủi ro vẫn còn đó. Hai bên đều là cường quốc hạt nhân. Một sai lầm nhỏ ở Dover, Skagerrak hay Barents có thể biến Bắc Đại Tây Dương thành vùng xung đột nóng. Nhưng qua chiến dịch vừa qua, Anh và Na Uy đã gửi đi thông điệp sắt đá: chúng tôi không còn là những kẻ bị động. Chúng tôi nhìn thấy, chúng tôi theo dõi, và chúng tôi sẵn sàng đáp trả. Trong bối cảnh Tổng thống Trump tiếp tục định hình lại quan hệ xuyên Đại Tây Dương, cuộc săn ngầm dưới đáy biển này không chỉ là tin tức quân sự – đó là bước ngoặt địa chính trị, khẳng định rằng châu Âu đang tự mình viết nên câu chuyện phòng thủ của chính mình trước gã khổng lồ phương Bắc hung hăng. Và Moscow, dù có leo thang đến đâu, cũng không thể phủ nhận một sự thật phũ phàng: lần này, họ đã bị bắt quả tang, và tấm lưới đã siết chặt.
